Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

Bỏ hết cho xong

     
-       Thế mới thấy thời nào những đối tượng biết đi mây về gió như Tôn Ngộ Không cũng được trọng dụng?
-       Đây là nhân vật hư cấu, tìm đâu ra những thần linh chịu làm việc trần gian như thế.
-       Tôn Ngộ Không thật thì không có chứ diễn viên đóng Tôn Ngộ Không người nước ngoài vừa rồi chẳng được một số người kiến nghị cử làm Đại sứ Du lịch Việt Nam là gì.
-       Làm gì có chuyện đó, chẳng lẽ nước mình không còn ai đủ tiêu chuẩn để giữ vị trí này hay sao. Như cái cô vừa rồi tôi thấy làm cũng được mà?
-       Nhưng cô này hay khoe nhẫn kim cương, quần áo hàng hiệu.
-       Làm du lịch giống như bản tính vốn có của người phụ nữ vậy, có cái hay, cái đẹp, cái độc đáo thì phải khoe chứ. Vấn đề là nhờ cô ấy mà nhiều người nước ngoài biết đến Việt Nam
-       Nhưng cô này có lần đóng kịch lộ hết cả “hàng” khiến dư luận kêu ca quá.
-       Ai chẳng có lúc thế này, thế khác, tránh sao được những soi mói của thiên hạ. Một con người tài năng, xinh đẹp, giàu có như cô ấy hoàn toàn xứng đáng là bộ mặt đại diện cho tiềm năng du lịch nước ta.
-       Nhưng ông diễn viên đóng Tôn Ngộ Không cũng rất có tài, được cả thế giới ngưỡng mộ mà.
-       Dứt khoát không. Hình ảnh quốc gia mà một câu tiếng Việt cũng không nói được, bác không thấy buồn cười sao?

-       Thôi thì bỏ hết đi cho xong chuyện. Để khách du lịch đến Việt Nam, điều quan trọng là phải tỏ ra hiếu khách, phải xóa bỏ triệt để nạn đeo bám, chặt chém, hành hung, cướp giật của du khách, bác nhỉ.
      Cận

Cho thiên hạ biết mặt


-       Chẳng lẽ bác mãi cam phận làm anh bảo vệ hay sao?
-       Tôi đang xin đi học rồi chuyển nghề bác ạ. Làm nghề này lương ba cọc ba đồng nuôi mình còn chẳng nổi nói gì đến nuôi vợ con.
-       Đúng đấy, chuyển sang làm bác sỹ hay luật sư cho nó danh giá, lại kiếm bộn tiền, sau này về hưu khỏi lo thiếu thốn.
-       Ngần này tuổi rồi làm sao theo được những nghề đó. Tôi học lái xe thôi.
-       Sao lại làm công việc mạt hạng đó, chẳng may gây tai nạn thì có mà sạt nghiệp.
-       Có lái taxi đâu mà lo, tôi chỉ phục vụ sếp ở quê thôi.
-       Thôi thế cũng được, mỗi khi chở thủ trưởng đi họp cũng kiếm được cái phong bì, sếp ăn thịt thì mình gặm xương.
-       Cứ chịu khó phục dịch, chịu khó chở sếp đi thăm thú bạn bè, chở vợ con sếp đi lễ bái, thế nào cũng có ngày được đề bạt làm Phó chánh Văn phòng huyện.
-       Sao lại có chuyện “thăng hạng” một cách tùy tiện thế được. Tôi chưa từng nghe chuyện một anh chỉ có bằng lái xe mà được chuyển sang ngạch chuyên viên cao cấp bao giờ?
-       Xã hội bây giờ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Gần đây ở Thanh Hóa người ta phát hiện 4 anh lái xe được bổ nhiệm làm Phó chánh Văn phòng ở 4 huyện đấy thôi.

-       Như vậy là sai nguyên tắc. Mới lái ôtô mà được làm to thế, nếu có nghề lái cần cẩu, lái xe tăng thì không biết còn thăng chức đến đâu. Đã thế, đợt này tôi xin đi học lái máy bay để được làm “quan khủng” cho thiên hạ biết mặt.
      Cận

Xử theo luật…siêu thị

-       Người xưa có câu “ăn cắp sách là không có tội” đúng không bác?
-       Ý các cụ muốn nói lấy trộm sách để đọc, nhằm nâng cao kiến thức giúp ích cho đời thì có thể giảm nhẹ tội lỗi, có thể châm chước cho hành vi này.
-       Vậy mà vừa rồi ở huyện Chư Sê tỉnh Gia Lai xảy ra chuyện một nữ sinh lớp 7 bị các nhân viên siêu thị trói ở cửa ra vào suốt nửa ngày trời, trên ngực đeo tấm biển có nội dung “Tôi là người ăn trộm” chỉ vì em này lấy trộm 2 cuốn truyện tranh.
-       Sao không xin bố mẹ tiền mua mà lại trộm cắp vậy?
-       Gia đình em quá nghèo, ăn còn chẳng đủ tiền đâu mua sách.
-       Các nhân viên siêu thị này “đùa” thôi. Chắc do chưa bao giờ nhìn thấy một con chim non bị trói trong tư thế dang cánh nên họ làm thế để thỏa trí tò mò.
-       Mấy người này còn tung ảnh lên mạng xã hội cho hàng triệu người “chiêm ngưỡng” nữa.
-       Làm nhân viên siêu thị ở một tỉnh miền núi có đời sống tẻ nhạt lắm, phải đưa những hình ảnh gây sốc kiểu này lên face book thì mới nhanh “nổi tiếng” chứ.
-       Nhưng đây là hành vi làm nhục người khác, vi phạm nghiêm trọng quyền trẻ em.
-       Ôi dào, bác cứ quan trọng hóa vấn đề. Hàng ngày đi ngoài đường tôi chứng kiến khối vụ vợ đánh chồng, cháu tát bà, trò đánh thầy mà có sao đâu, chỉ bị phạt hành chính rồi cho về. Ăn cắp nên bị trói là đúng rồi.

-       Chính cái lối suy nghĩ thiển cận của bác mà làm hỏng đi cả một thế hệ đấy. Việc xử lí mọi hành vi sai trái đã có các cơ quan pháp luật lo. Ở đâu cũng hành động như nhân viên siêu thị này sẽ làm loạn xã hội, sẽ làm mất lòng tin của giới trẻ vào người lớn đấy.
       Cận

Thật đáng khâm phục

-       Mấy hôm nay cả xã hội đang nóng việc xét xử Nguyễn Đức Kiên và đồng bọn gây thất thoát, chiếm dụng tiền của nhà nước, của nhân dân hàng nghìn tỷ đồng bác ạ.
-       Đây là những kẻ một thời hết sức ngông nghênh, gây náo loạn xã hội và nền kinh tế, giờ mới đưa ra xét xử e rằng hơi muộn. Số tiền bọn này tham ô, tham nhũng qui ra phở thì được bao nhiêu bát hả bác?
-       Trình độ một anh bảo vệ như tôi làm sao tính được. Đại khái là, cả phường mình ăn phở thay cơm cỡ khoảng một nghìn năm mới hết.
-       Ối giời, thôi bác đừng nói nữa kẻo tôi tăng huyết áp bây giờ. Như vậy là chỉ riêng nước xuýt để chan phở thôi cũng đủ để thay toàn bộ nước hồ Tây. Tiền nhiều như thế làm sao bọn chúng tiêu hết được nhỉ?
-       Đối với loại người này, tiền không chỉ thỏa mãn nhu cầu ăn ở, mà chủ yếu thể hiện quyền lực. Giàu vừa vừa dùng tiền đè hàng xóm, còn siêu giàu thì đè đất nước, đè nhân dân, bác hiểu chưa.
-       Cái đám cuồng quyền lực này thực ra chỉ là con muỗi nếu đứng trước cô bé Phạm Thị Mỹ Hà 11 tuổi, bán vé số ở thành phố Đà Lạt tỉnh Lâm Đồng.
-       Cô bé này mới trúng độc đắc hàng triệu USD hả bác?
-       Không, hôm vừa rồi cô bé đã trả lại cái ví nhặt được, bên trong có mấy triệu đồng cho một khách du lịch.
-       Chắc có ai nhìn thấy nên phải trả chứ gì, việc trả lại của rơi ngày nào chẳng có.
-       Không ai nhìn thấy cô bé nhặt được ví tiền cả. Điều đáng nói là, ngày hôm đó cô bé chưa có gì cho vào bụng nên đã bị lả đi vì đói trong đồn công an.

-       Thật đáng khâm phục. Tôi, bác và tất cả mọi người phải rất bản lĩnh mới vượt qua được sự cám dỗ của đồng tiền trong hoàn cảnh đó, bác nhỉ.
      Cận

Cả thế giới làm thế

  

                                                                     
-       34 nghìn tỷ đồng có lớn không bác?
-       Đây là số tiền mà những bộ não bé nhỏ của tôi với bác không thể tưởng tượng nổi. Nếu qui ra phở, cả phường đủ ăn thoải mái trong một nghìn năm…
-       Bác thì cái gì cũng qui ra phở. Đây chính là số tiền mà bộ Học vừa trình Quốc hội dùng để thay đổi chương trình và sách giáo khoa đấy.
-       Bộ Học thì phải đưa ra những con số khiến cả xã hội choáng váng thì mới tương xứng với vai trò của mình chứ. Số tiền này đã ăn thua gì. Trước đây cũng bộ này đòi 70 nghìn tỷ đồng nhưng bị bác bỏ, nay họ rút xuống một nửa đây mà.
-       Số tiền trên tuy lớn, nhưng nếu chương trình và sách giáo khoa mới làm thay đổi gốc rễ nền giáo dục “lởm khởm” hiện nay thì cũng đáng.
-       Nếu được như bác nói thì dẫu có phải chi gấp 10 lần thế tôi cũng ủng hộ. Nhưng với cơ chế giáo dục này, với những con người cũ kĩ này, chớ có hi vọng vào sự thay đổi nào, chỉ phí tiền thuế của dân thôi.
-       Nói như bác thì chúng ta cứ tiếp tục khoanh tay đứng nhìn con tàu giáo dục rách nát chìm dần sao?
-       Thời chiến tranh và sau này là thời bao cấp nền giáo dục của chúng ta được thế giới đánh giá rất cao. Để có được điều này, chúng ta đã áp dụng mô hình đào tạo, lối viết sách giáo khoa của Liên-xô và các nước xã hội chủ nghĩa đấy.
-       Nói như bác thì chúng ta chẳng cần làm mới mình, chỉ cần làm theo các nước có nền giáo dục tiên tiến là đủ?
-       Đúng  thế. Muốn tạo sự khác biệt, trước hết phải làm giống cái đã. Trong tình hình hiện nay, cứ dịch các chương trình, sách giáo khoa của Mỹ, Anh, Pháp, Nhật, nhặt nhạnh lấy cái hay, cái tốt của họ rồi điều chỉnh cho phù hợp với ta là đủ. Làm như thế sẽ không tốn kém bao nhiêu cả. Cả thế giới họ làm thế mà.

Cận

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 4 năm 2014

Thật đáng xấu hổ

           
-       Ngã xe hay sao mà đi tập tễnh thế bác?
-       Tôi vừa dùng chày đập vào đầu gối để được ngồi xe lăn.
-       Điên à, người ta muốn lành lặn không được, bác lại muốn thành tàn phế là sao?
-       Khỏe mạnh mà cả đời làm nghề bảo vệ, phải sống bám vào vợ con thì thật xấu hổ. Tôi tự làm què để có nghị lực vươn lên như chàng trai bị liệt hai chân ở thôn Ngọc Lậu xã Đông Thịnh huyện Đông Sơn tỉnh Thanh Hóa.
-       Anh này không đi lại được nhưng vẫn tự nấu cơm, giặt giũ hả bác?
-       Mấy việc vặt nói làm gì. Anh ấy còn kiếm tiền xây nhà cho bố mẹ, nuôi vợ đẹp con xinh nữa kia.
-       Thật sao. Ngồi một chỗ mà vẫn làm giàu được thì chắc anh ta ghi lô đề hoặc cá độ bóng đá?
-       Bậy nào. Chàng trai này đã tốt nghiệp đại học với tấm bằng xuất sắc, nhưng lại từ chối làm cho các tập đoàn lớn, về quê mở lớp dạy học.
-       Ôi dào, tưởng làm vương làm tướng gì. Què chẳng làm nghề gõ đầu trẻ, không lẽ làm cầu thủ bóng đá?
-       Vấn đề là anh này không thu tiền của học sinh nghèo. Trò ở xa còn được trọ không mất tiến. Cái đáng nói nhất là từ lớp học này, 80% học sinh đã thi đỗ đại học.
-       Bác có đùa không đấy, nhiều trường trung học phổ thông tầm cỡ quốc gia phấn đấu mấy chục năm nay mà có đạt được con số đáng mơ ước đó đâu?

-       Điều này cho thấy cả một bộ máy giáo dục hùng hậu mỗi năm tiêu tốn hàng trăm nghìn tỷ đồng tiền thuế của dân mà không bằng một chàng trai què quặt. Thật đáng xấu hổ lắm thay.
      Cận
Một lối đánh du kích
                                                                   Cận
-       Đọc báo thấy quá nhiều công trình bị chậm tiến độ vì không giải phóng nổi mặt bằng bác ạ.
-       Phải tay tôi ấy à, chỉ cần một tháng là mọi việc xong tất.
-       Bác làm thế nào mà tài vậy, trả tiền đền bù cho dân cao hơn giá thị trường à?
-       Nếu có điều kiện thế thì nói làm gì. Tiền không tăng mà mọi người vẫn bàn giao mặt bằng mới tài chứ.
-       Bác siêu thật đấy. Giỏi giang vậy mà sao bác lại chịu làm bảo vệ nhỉ. Bác có cách nào vậy?
-       Tôi sẽ học cách làm của chính quyền huyện Hiệp Hòa tỉnh Bắc Giang, sẽ áp dụng triệt để lối đánh du kích, giống hồi chiến tranh ấy.
-       Thế là thế nào, sao lại đánh nhau với dân?
-       Đâu có, chỉ xúi ngầm thôi. Chẳng hạn như ngừng xác minh lí lịch Đảng với những cán bộ có người thân cứng đầu không chịu nhận tiền đền bù, cho nghỉ việc để ở nhà thuyết phục bố mẹ, anh chị em bàn giao đất. Có anh còn bị gây sức ép không bổ nhiệm lên chức cao hơn nếu không nói được vợ con…
-       Thì chính quyền cũng phải “mưu ma chước quỷ” thì mới hoàn thành việc thu hồi đất, phục vụ công trình công ích chứ?
-       Đã có biết bao gia đình chịu cảnh lục đục, li tán, cha mẹ từ mặt con cái, vợ không thèm ngủ với chồng. Thu hồi đất làm gì tôi không rõ, chỉ biết chính quyền trả có vài trăm nghìn đồng mỗi mét vuông, sau khi lấp ruộng, san nền, họ bán lại cho dân với giá gần chục triệu, ai mà chịu nổi chứ.

-       Nếu thế thì dã man quá. Cứ như tôi với bác chẳng có mét đất nào lại sướng, vợ con đề huề, hạnh phúc dù chẳng mảnh đất cắm dùi.

Bỏ hết cho xong

      
-       Thế mới thấy thời nào những đối tượng biết đi mây về gió như Tôn Ngộ Không cũng được trọng dụng?
-       Đây là nhân vật hư cấu, tìm đâu ra những thần linh chịu làm việc trần gian như thế.
-       Tôn Ngộ Không thật thì không có chứ diễn viên đóng Tôn Ngộ Không người nước ngoài vừa rồi chẳng được một số người kiến nghị cử làm Đại sứ Du lịch Việt Nam là gì.
-       Làm gì có chuyện đó, chẳng lẽ nước mình không còn ai đủ tiêu chuẩn để giữ vị trí này hay sao. Như cái cô vừa rồi tôi thấy làm cũng được mà?
-       Nhưng cô này hay khoe nhẫn kim cương, quần áo hàng hiệu.
-       Làm du lịch giống như bản tính vốn có của người phụ nữ vậy, có cái hay, cái đẹp, cái độc đáo thì phải khoe chứ. Vấn đề là nhờ cô ấy mà nhiều người nước ngoài biết đến Việt Nam
-       Nhưng cô này có lần đóng kịch lộ hết cả “hàng” khiến dư luận kêu ca quá.
-       Ai chẳng có lúc thế này, thế khác, tránh sao được những soi mói của thiên hạ. Một con người tài năng, xinh đẹp, giàu có như cô ấy hoàn toàn xứng đáng là bộ mặt đại diện cho tiềm năng du lịch nước ta.
-       Nhưng ông diễn viên đóng Tôn Ngộ Không cũng rất có tài, được cả thế giới ngưỡng mộ mà.
-       Dứt khoát không. Hình ảnh quốc gia mà một câu tiếng Việt cũng không nói được, bác không thấy buồn cười sao?

-       Thôi thì bỏ hết đi cho xong chuyện. Để khách du lịch đến Việt Nam, điều quan trọng là phải tỏ ra hiếu khách, phải xóa bỏ triệt để nạn đeo bám, chặt chém, hành hung, cướp giật của du khách, bác nhỉ.
      Cận

Cho thiên hạ biết mặt

            
-       Chẳng lẽ bác mãi cam phận làm anh bảo vệ hay sao?
-       Tôi đang xin đi học rồi chuyển nghề bác ạ. Làm nghề này lương ba cọc ba đồng nuôi mình còn chẳng nổi nói gì đến nuôi vợ con.
-       Đúng đấy, chuyển sang làm bác sỹ hay luật sư cho nó danh giá, lại kiếm bộn tiền, sau này về hưu khỏi lo thiếu thốn.
-       Ngần này tuổi rồi làm sao theo được những nghề đó. Tôi học lái xe thôi.
-       Sao lại làm công việc mạt hạng đó, chẳng may gây tai nạn thì có mà sạt nghiệp.
-       Có lái taxi đâu mà lo, tôi chỉ phục vụ sếp ở quê thôi.
-       Thôi thế cũng được, mỗi khi chở thủ trưởng đi họp cũng kiếm được cái phong bì, sếp ăn thịt thì mình gặm xương.
-       Cứ chịu khó phục dịch, chịu khó chở sếp đi thăm thú bạn bè, chở vợ con sếp đi lễ bái, thế nào cũng có ngày được đề bạt làm Phó chánh Văn phòng huyện.
-       Sao lại có chuyện “thăng hạng” một cách tùy tiện thế được. Tôi chưa từng nghe chuyện một anh chỉ có bằng lái xe mà được chuyển sang ngạch chuyên viên cao cấp bao giờ?
-       Xã hội bây giờ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Gần đây ở Thanh Hóa người ta phát hiện 4 anh lái xe được bổ nhiệm làm Phó chánh Văn phòng ở 4 huyện đấy thôi.

-       Như vậy là sai nguyên tắc. Mới lái ôtô mà được làm to thế, nếu có nghề lái cần cẩu, lái xe tăng thì không biết còn thăng chức đến đâu. Đã thế, đợt này tôi xin đi học lái máy bay để được làm “quan khủng” cho thiên hạ biết mặt.
      Cận

Thứ Năm, ngày 03 tháng 4 năm 2014

Mùa trăng lạnh


Dễ đến nửa năm nay tôi mới lại về quê. Lần này tôi về để ăn giỗ đầu bà Ngần. Thực ra, bà Ngần với tôi cũng chẳng có mối liên hệ máu mủ ruột rà gì. Đơn giản là cả tuổi thơ tôi gắn bó với bà, được bà cung nựng, chiều chuộng. Bà cũng là người cho tôi hiểu thế nào là một trái tim khổ đau, mới biết được rằng ngoài nỗi lo cơm áo gạo tiền, còn có nhiều thứ quan trọng. Những cái đó giúp con người ta bay lên.
 Quê  tôi chẳng có núi cao, cũng chẳng có biển rộng hay những cánh rừng ngút ngàn, chỉ có những cánh đồng cằn khô, lô nhô ụ đất. Mỗi khi xuất hiện chiếc xe bò kéo lững thững trên con đường vào làng, bụi lại bốc lên mù mịt. Và trên những thửa ruộng đó có nhiều mồ mả lắm. Có ngôi to như cái gò, um tùm lau lách, cái nhỏ xíu như cái nơm. Cái đỏ rực chân hương. Cái chỉ toàn sỏi đá quanh năm lạnh lẽo. Trong số này có mộ chú tôi. Mọi người trong nhà bảo đây là ngôi mộ chính thức. Mọi cúng bái giỗ chạp đều làm ở đây. Còn trong nghĩa trang liệt sỹ trên huyện là mộ giả.
Lần nào về quê cũng thế, trước khi vào làng , tôi đều rẽ xuống ruộng thăm mộ chú. Ngôi mộ khá lớn, sạch sẽ, tinh tươm được xây bằng gạch, ốp đá. Trên tấm bia ghi rõ là liệt sỹ, có cả ngày hi sinh. Chú tôi đi bộ đội rồi mất trước khi tôi sinh ra. Ai cũng bảo tôi giống chú nên tự nhiên tôi cũng thấy ngưỡng mộ người chú chưa một lần gặp mặt. Hồi còn bé, trưa nào đi học về qua đây, tôi cũng ghé qua mộ, nhặt cỏ, quét tước. Có hôm chỉ ngồi bên suy nghĩ vẩn vơ, khi mặt trời lên ngang đỉnh đầu thì về. Mỗi lần vặt trộm được mấy quả ổi nhà hàng xóm tôi lại lén đặt lên mộ chú, cầu khấn xin chú phù hộ kiếm đủ tiền mua cái xe đạp. Chẳng biết chú sống khôn chết thiêng thế nào mà trong mấy năm học cấp ba tôi hai lần đổi xe đạp, năm cuối cấp còn mua được xe máy.
 Cũng bởi hay ra thăm mộ chú nên tôi được bà Ngần yêu chiều lắm. Bà bảo tôi là người thứ hai bà yêu quí nhất trên đời. Nghe thế, tôi chỉ biết nghệt mặt ra chẳng hiểu tại sao lại thế, nhưng trong lòng thấy thích thú lắm.
 Nhà bà Ngần ở cuối làng, lợp ngói, có nhiều cây ăn quả, là nơi để bọn trẻ chúng tôi tạt qua kiếm chác mỗi khi chán những trò nghịch dại. Bọn trẻ chúng tôi phá phách lắm nhưng bà chẳng trách mắng bao giờ. Bà bảo, các cháu cố gắng ăn nhiều chóng lớn còn đi bộ đội. Dường như với bà trên đời này chỉ có nghề cầm súng là đáng làm.
Đã mấy chục năm nay mỗi khi giỗ chú bà lại sang nhà bố mẹ tôi thắp hương, sì sụp khấn vái. Gặp ai, bà cũng bảo là người yêu, là vợ của chú. Nghe nói thế mọi người gật gù, trầm ngâm. Chẳng ai nói gì, chỉ những cặp mắt là ánh lên bán tín bán nghi. Riêng tôi thì tôi tin bởi hồi bé, hầu như trưa nào tôi cũng sang nhà bà Ngần chơi, đu đưa chiếc võng dưới tán cây mít. Còn bà ngồi trên chiếc chõng tre ngay cạnh chậm rãi nhặt mớ rau còi cọc. Những hôm mưa rét, hai bà cháu vào nhà nằm chơi trên chiếc giường cũ ọp ẹp. Mỗi khi thấy tôi lơ mơ ngủ bà lại ôm tôi vào lòng thầm thì kể về cái thời xa tít mù tắp.
  Khi bước vào tuổi cập kê Ngần nổi tiếng xinh đẹp tươi tắn. Tối nào trai làng cũng nườm nượp kéo đến nhà uống nước, tán gẫu. Có người còn mang theo rổ táo, trái mít, hoặc vài củ khoai đầu mùa vừa lùi trong bếp còn nóng hôi hổi. Ngần ở một mình, mẹ mất sớm, bố lấy vợ khác, thỉnh thoảng mới đảo qua cho mấy đồng bạc lẻ. Ở nhà Ngần các chàng trai vô tư chuyện trò. Ai cũng cố làm cho Ngần vui. Mỗi khi có câu đùa vui, các chàng lại liếc Ngần tình tứ ý nhị lắm. Có người còn bạo dạn viết thư tình, vẽ đôi chim bồ câu khép nép bên trái tim màu hồng bọc trong chiếc khăn tay kẻ ô sặc sỡ rồi lén để ở đầu giường. Mỗi lần nhận được món quà như thế, Ngần lấy làm sung sướng, bồi hồi, đọc đi đọc lại bức thư đến thuộc lòng, rồi gói ghém trong vuông vải đỏ giấu dưới đáy cót thóc. Ngần hay mơ biến thành chim bồ câu đậu trên mái nhà rỉa cánh cho bạn tình. Ước ao thế thôi chứ Ngần chưa phải lòng ai cả.
Trong số trai làng hay đến nhà Ngần có Nam. Nhìn vẻ bề ngoài, Nam chẳng có gì đặc biệt, lại ít nói. Mỗi khi sang nhà Ngần chơi, Nam thường xách theo cây ghi-ta cũ, chẳng biết ai cho, đã mòn hết lớp véc-ni, ngồi trầm ngâm ở hè.  Chỉ khi nào vắng người, Nam mới lôi đàn ra gảy bập bùng. Tiếng đàn của Nam vụng về, rất buồn. Ngần không thích nhưng cũng không hững hờ. Lời Nam hát như nước giọt gianh cứ tí tách ngấm dần vào lòng Ngần. Những khi một mình băm bèo nấu cám Ngần lại lẩm nhẩm những câu hát không đầu, không cuối mà Nam vẫn thường hát.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi. Tưởng rằng chẳng có gì có thể khuấy động được sự êm đềm của ngôi làng cũ kĩ, làm xao động tâm hồn cô gái mới lớn.
Một đêm xã tổ chức chiếu bóng. Ngần được đám bạn trai tháp tùng ngồi ở chính giữa. Chẳng biết cậu nào còn kín đáo nhét vào tay Ngần gói ngô rang còn nóng. Hình ảnh loang loáng chằng chịt vết xước trên tấm phông đã ngả màu cháo lòng. Ngần xem mà chẳng hiểu gì, chỉ thấy súng nổ ùng oàng. Chỉ mấy cậu bé là có vẻ thích, ngồi xem mà miệng cứ há ra. Cuốn phim chưa chiếu được một nửa thì máy bay Mỹ ào tới. Mấy anh chàng đi cùng Ngần bỏ chạy tán loạn. Đang ngơ ngác tìm chỗ trú ẩn, một mảnh bom văng trúng bắp chân Ngần, máu tuôn xối xả. Ngần ôm mặt khóc trong nỗi sợ hãi cùng cực. Khói lửa cuồn cuộn. Xung quanh không một bóng người. Khi Ngần sắp lả đi, bất ngờ Nam xuất hiện xốc Ngần lên lưng hùng hục cõng về, mặc cho tiếng đạn chiu chíu trên đầu.
Ngần sốt li bì hơn nửa tháng trời. Thời gian này mọi người chạy tản cư cả nên không mấy ai ghé thăm Ngần. Tối đến, chẳng còn tiếng cười vui rộn rã như trước, ngọn đèn dầu cũng phải tắt đi sợ máy bay phát hiện mục tiêu bắn phá. Duy có Nam vẫn gan lì ở lại, ngày mấy lần cơm nước, giặt giũ, thuốc thang cho Ngần. Đêm đến, trong không gian tĩnh mịch, dưới ánh trăng mờ tỏ, Nam lại ngồi đàn. Tiếng đàn thô ráp, giọng hát trầm đục của Nam như những cơn sóng nhỏ nhè nhẹ vỗ vào bờ rồi lại lặng lẽ chạy ra xa. Ngần ngồi tựa thành giường, hốc hác, xanh xao, dõi ra vườn, bất định. Suốt nửa tháng nay, đêm nào Nam cũng ngủ lại nhà Ngần trên chiếc chiếu trải dưới đất. Không hiểu sao mỗi khi có Nam quanh quẩn đâu đây, Ngần lại thấy người nhẹ bỗng, hư vô.
 Chiến tranh ngày càng ác liệt. Ngày nào máy bay địch cũng bay hàng đàn ra ném bom miền Bắc. Chiến trường miền Nam cũng cấp bách, cần thêm người. Thanh niên, trai tráng trong làng đã lên đường gần hết. Ngôi làng bé nhỏ quạnh quẽ, vắng cả tiếng gà. Mặc dù không nói ra nhưng nhìn ánh mắt Nam, Ngần biết anh cũng đã bồn chồn sốt ruột lắm.
Sáng hôm ấy, Ngần thức giấc thấy người dễ chịu, không còn thấy nặng đầu như mấy hôm trước. Ngần đã khỏe hẳn, chỉ có vết thương vẫn hơi nhoi nhói. Bụng đói cồn cào Ngần đưa mắt nhìn quanh. Mọi ngày vào giờ này Nam vẫn ở đó, đỡ Ngần ngồi dậy, dỗ dành, đe nẹt bắt ăn hết bát cháo rồi mới đi đâu thì đi. Vậy mà bữa nay chẳng thấy đâu. Ngần xuống bếp thổi lửa đặt nồi cơm. Cơm chín đã lâu mà Nam vẫn chưa về. Khi nãy, hình như có tiếng bom nổ ở xã bên, khói bốc mù mịt, không biết có ai bị làm sao không. Tự nhiên Ngần thấy người như có lửa đốt, chẳng thiết ăn. Ngần ngóng ra đường. Suốt từ nãy tới giờ chẳng thấy ai đi ngang qua ngõ để hỏi thăm.
Trời chạng vạng Nam mới về, khắp người bám bụi đỏ au. Chỉ có đôi mắt là sáng, ngơ ngác. Nam bảo lên huyện nhận giấy triệu tập nghĩa vụ quân sự, sáng mai sẽ lên đường sớm. Ôtô đón ở đầu làng. Ngần không nói gì ra giếng múc thau nước để Nam rửa mặt rồi ra hè ngồi. Nam bưng mâm cơm lên giục Ngần ăn rồi lại chạy đi. Chắc Nam về chuẩn bị cho chuyến đi xa. Cổ Ngần nghẹn lại, đắng ngắt. Ngần lên giường nằm, người run lên, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Ngần khóc. Rồi thiếp đi.
 Đêm muộn. Ngần chợt cảm nhận được thân thể của Nam khe khẽ ghé xuống bên cạnh. Ngần đờ dại, lặng lẽ quay mặt vào vách. Hai hàng nước mắt lại lặng lẽ trào ra. Rồi cánh tay run rẩy của Nam vuốt nhẹ mái tóc Ngần. Ngần quay lại rúc đầu vào vầng ngực vạm vỡ của Nam. Rờ rẫm lên cổ, lên đầu, vùi bàn tay nhỏ bé vào mái tóc bù rối lâu ngày không cắt của Nam, Ngần thổn thức. Rồi Nam ôm ghì lấy Ngần. Bốn cánh tay siết chặt, những đôi chân quắp vào nhau, không rời. Màn đêm bị xé rách, mái nhà như chợt lật tung, Ngần bồng bềnh trôi, lên cao, cao mãi. Da thịt Ngần mờ ảo lẫn trong ánh trăng mờ. Nam cúi xuống ngậm chặt bầu vú nhỏ xinh nóng rẫy của Ngần. Mắt Ngần đờ dại, đẫm lệ. Hai người cuốn vào nhau. Ba bề bốn bên như có lửa cháy.
 Mây cuồn cuộn đổ về. Hàng cau ngả nghiêng những tàu lá già. Gió hun hút thổi báo hiệu một mùa đông sắp hết. Tất cả chợt như ngừng lại, vỡ òa, viên mãn. Ngần nằm vắt ngang giường, đầu gối lên bụng Nam, đờ đẫn. Nam thở gấp gáp, hai bàn tay nắm chặt hai bầu vú tròn, mẩy của Ngần, như sợ chúng tan biến.
Ánh trăng mùa này nhẹ nhàng lúc kín đáo khi lại như muốn phô bày tất cả. Rồi mây lại cuồn cuộn, tàu lá cau lại xào xạc, gió lại giật lên từng cơn. Họ quấn vào nhau, không rời, mặc cho đất trời vần vũ. Hai người miên man trong niềm hoan lạc bất tận. Không gian như ngừng trôi, thời gian như đứng lại. Trên đời này dường như chỉ có họ với đôi bầu vú tinh khiết, nóng ấm.
 Rồi tiếng gà sau vườn cất lên lảnh lói. Nam cựa mình, Ngần quay sang ghì chặt cổ không rời. Tự nhiên Ngần có cảm giác đất dưới chân giường như sắp sụt xuống.
-       Không, em không cho anh đi.
Nam nhẹ gỡ tay Ngần, ngồi dậy, thờ thẫn. Nam ngồi nhìn ra vườn lâu lắm. Rồi Nam với lấy cây ghi-ta. Tiếng đàn bập bùng, khắc khoải.

Tôi xa Hà Nội

năm lên mười tám

khi vừa biết yêu

Bao nhiêu mộng đẹp

yêu thương thành khói

tan theo mây chiều

Tiếng đàn lúc vút lên, khi lặn xuống, ngụp trong đổ nát. Ánh trăng non vằn lên những tia tím đỏ. Lời bài hát lặp đi lặp lại như lưu luyến, như phũ phàng, vùi dập. Rồi mọi thanh âm chợt ngưng giữa chừng. Một sợi dây bị đứt cắm thẳng vào bàn tay Nam. Ngần rú lên sợ hãi. Lo sợ trước điềm gở, Ngần lết đến ghì chặt đùi Nam, nức nở. Linh cảm cho Ngần thấy Nam đi sẽ không có ngày về.
Rồi Nam đứng dậy ngẩn ngơ ngắm Ngần gập mình dưới ánh trăng, da thịt ánh lên như con thiên nga lạc bầy. Khoác tấm áo bông sờn rách lên vai, Nam lách qua khe cửa hẹp, vội vã chạy đi. Ngần đổ ập xuống giường, hổn hển, miên man, mắt trợn trừng chực rách.
Từ đó, mây không còn cuồn cuộn kéo về. Hàng cau ngày càng già nua như cái bóng bên bờ ao. Chỉ có gió là vẫn thổi, vẫn hun hút, như muốn cuốn đi bao đớn đau, rên siết, nhớ nhung…
Đã hàng ngàn đêm Ngần nằm ôm cây đàn đứt dây thổn thức, đợi chờ. Nỗi nhớ ngày càng da diết, vật vã, lúc bùng lên dữ dội
Rồi chiến tranh cũng kết thúc. Nhiều người không trở về. Chú tôi cũng bặt vô âm tín. Sau này, khi tôi được sinh ra và lớn lên tôi nghe mọi người kể, từ ngày chú tôi đi bà Ngần rất ít khi ra khỏi nhà. Cứ đêm đến, nhất là những hôm có ánh trăng dân làng lại nghe tiếng gào rú như con sói hoang đi tìm bạn tình giữa thảo nguyên bất tận. Có người tò mò nhìn trộm qua khe cửa thấy Ngần đầu tóc rã rượi trần truồng lăn lộn trên giường. Chiếc đàn ghi ta đặt trên bụng, cần đàn nằm giữa hai bầu vú trắng bồng bềnh. Sợi dây đàn thõng thượt quấn quanh cổ.
 Lạ một điều là, bà Ngần chỉ lên cơn vào những đêm trăng cuối đông. Ngày thường bà vẫn miệt mài làm đồng. Giờ bà rất ít cười. Giáp mặt đàn ông môi bà mím chặt, ánh mắt lạnh lẽo, vô hồn. Chẳng còn chàng trai nào bén mảng đến nhà bà nữa. Họ sợ. Có đến thì bà cũng đuổi. Mọi người bảo bà bị điên tình. Bà điên tình với ai thì chẳng ai biết.
Phải hàng chục năm sau mới có một đoàn khách từ trên huyện xuống gặp ông bà tôi. Họ bảo xuống trao bằng Tổ quốc ghi công và làm lễ truy điệu cho chú tôi. Dân làng kéo đến chật nhà. Bà Ngần đến đầu tiên ngồi ở bậc thềm, nghe như nuốt lấy từng lời của cán bộ. Khi nghe thông báo chưa tìm được xác chú tôi, bà ngã vật xuống. Mọi người khiêng bà lên giường giật tóc mai mãi mới tỉnh.
Dân làng giờ mới biết bà là người yêu, là người tình, là vợ một đêm của chú tôi. Và cũng kể từ hôm đó, mọi người cũng không còn chứng kiến những cơn điên tình của bà Ngần nữa. Bà ít nói hơn, chăm chỉ làm lụng. Ai thuê làm gì bà cũng nhận. Quần quật cả ngày nhưng đến bữa bà chỉ ăn nửa bát cơm với mấy sợi rau muống chấm tương, vài củ khoai, củ sắn. Người làng bảo bà tiết kiệm để xây nhà. Bà chỉ lặng lẽ nghe. Mãi sau mọi người mới biết bà dành dụm để đi tìm mộ chú tôi.
Trước khi lên đường bà Ngần đến nhà tôi thắp hương cho chú Nam, xin phép ông bà tôi đi tìm hài cốt. Bà mượn tấm ảnh trên bàn thờ mang lên phố huyện nhờ chụp lại làm hai tấm. Tấm lớn để trên bàn thờ, tấm nhỏ gói ghém dắt trong người. Một sớm mùa đông lạnh lẽo, bà lặng lẽ khóa cửa đi bộ lên huyện đón xe vào Nam.
Chuyến đi kéo dài mấy năm trời. Cứ nghe ở đâu có người cùng đơn vị với chú tôi là bà tìm đến hỏi han. Hết tiền, bà xin làm thợ gặt, tráng bánh thuê. Gom góp được chút nào, bà lại đi. Nhiều lần lên cơn sốt rét, cảm lạnh phải nhờ đến người dân địa phương. Có phen tưởng chết.
Rồi trời cũng không phụ lòng người. Nhờ một đồng đội của chú tôi chỉ dẫn, ngôi mộ cuối cùng cũng được tìm thấy. Dưới lùm đất đen chỉ còn vài khúc xương, nhúm tóc với chiếc dép cao su. Bà Ngần bảo chắc chắn là của Nam chồng bà. Bà linh cảm thế. Bà xếp tất cả vào tay nải rồi buộc chặt sau vai. Bà cám ơn mọi người rồi tìm đường trở về.
Có những khi tiền hết,chẳng đi nhờ được ai, bà phải ngủ bờ ngủ bụi. Khi đói quá thì làm thuê kiếm củ khoai củ sắn. Đêm đến, bà đặt nhúm hài cốt chú tôi trên ngực, một li không rời. Thế mà có lần chiếc tay nải bị trộm cuỗm mất. Chẳng là có lần, giữa đêm hôm khuya khoắt bà Ngần thấy người đau như dần cố lết vào một túp lều trong chợ rồi thiếp đi. Thức dậy không thấy chiếc tay nải đâu bà như phát cuồng chạy đến từng nhà trong làng để hỏi. Đến trưa bà tã tượi quì ở giữa chợ cầu xin mọi người trả lại báu vật. Rồi, giữa đám đông người đi chợ, bà lảm nhảm kể về mối tình về nỗi gian truân đi tìm xương cốt của chồng. Bà cứ quì như thế gần một ngày trời. Đến đêm có người bảo bà quay lại túp lều hôm trước nhận lại những thứ bị mất. Chui vào lều bà thấy chiếc tay nải được gói trong một tờ báo, bên cạnh là nắm tiền lẻ nhàu nát. Bà ôm mọi thứ vào lòng khóc như mưa. Có lẽ tên trộm tưởng bên trong có gì quí giá nên rắp tâm lấy. Biết hoàn cảnh của bà, nó còn cho tiền. Bà lầm rầm cầu cho tên trộm được sung sướng suốt đời.
 Kể từ ngày tìm được hài cốt, phải mất tới hơn sáu tháng sau bà mới về được đến nhà. Chẳng ai nhận ra bà. Già nua, đen đúa, rụng mất mấy chiếc răng vì những cơn sốt rét rừng. Chỉ có ánh mắt là hồ hởi, mãn nguyện, luôn ánh lên những tia lửa yêu đương.
 Lúc đầu mọi người trong gia đình định đưa hài cốt chú tôi an táng tại nghĩa trang liệt sỹ, bà Ngần phải xin mãi, có lúc dọa tự tử mọi người mới đồng ý cho chôn tại làng, giao cho bà coi sóc. Bà Ngần sung sướng lắm. Thấy tôi biết vẽ vời bà bảo tôi thiết kế xây dựng ngôi mộ thật đẹp, thật hoành tráng. Tôi phải vẽ đi vẽ lại hàng trăm lần bà mới ưng ý. Rồi xe cộ ùn ùn chở về toàn đá màu đen, nghe nói đắt lắm, mua tận miền Trung. Suốt nửa tháng trời tôi thấy bà đôn đáo khắp nơi, nhắc nhở thợ từng li từng tí, mặt mũi hớn hở như trẻ lại. Tôi và người làng ai cũng vui lây.
Hôm khánh thành ai cũng khen ngôi mộ hoành tráng, đẹp không kém mộ của các đại gia trên phố. Bấm được ngày tốt, bà làm một bữa ra trò mời cả làng. Nhà tôi không phải đóng góp xu nào. Bà chỉ nhờ bố tôi và tôi thay mặt gia đình tiếp rượu mọi người.
Đến tối bà bảo tôi sang nhà tính toán hộ mọi chi phí. Cả tiền xây mộ lẫn liên hoan hết hơn mười cây vàng. Bà bảo tháng sau là kỉ niệm bốn mươi năm ngày bà và chú tôi nên vợ nên chồng. Giờ mọi chuyện đã xong, bà còn phải lo cho cuộc sống riêng. Thấy mắt bà đỏ hoe, tôi không dám hỏi gì, tự nhiên cũng thấy buồn.
Ít bữa sau có mấy người chuyển đến nhà bà Ngần ở, còn bà đi đâu không rõ. Hóa ra bà bán nhà, bán ruộng để lo mồ yên mả đẹp cho chú tôi. Sau ngày bà Ngần bỏ đi chừng một tuần, trong làng rộ lên chuyện bà Ngần đang kén chồng. Có người khen bà là người chu tất, có trước có sau, kẻ lại dè bỉu bà Ngần chừng nấy tuổi rồi mà chưa trót đời, còn thèm trai. Trong thâm tâm tôi chẳng tin những chuyện đó. Chỉ đến khi thằng bạn gọi điện kể bà Ngần lên huyện đặt may bộ váy cưới, niềm tin trong tôi bắt đầu rung rinh. Thôi thế cũng tốt. Cả cuộc đời bà chung tình với chú tôi, giờ cũng là lúc bà lo cho tuổi già. Cuối đời bà cũng cần một bờ vai để mà dựa dẫm. Nghĩ thế thôi chứ lòng tôi vẫn thấy man mác. Tôi vẫn muốn bà suốt đời ở vậy, vẫn muốn được bà ôm vào lòng kể cho nghe về mối tình của bà.
Rằm tháng chạp năm ấy, dù giữa tiết đại hàn, nhưng trời trong veo, nắng vàng trải suốt ngày, gió hun hút, rét như cắt lấy da thịt. Các cụ bảo nửa thế kỉ nay mới gặp kiểu thời tiết như thế này.
 Đêm hôm ấy, trăng mọc khá sớm, lành lạnh treo lơ lửng trên mái nhà. Từ ngày được nghe bà Ngần kể về cái đêm hoan lạc của bà, không hiểu sao mỗi đận trăng lên tự nhiên tôi cũng thấy bâng khuâng. Trăng mùa này đùng đục như cùi nhãn. Tắm mình trong thứ ánh sáng này người ta chỉ thấy buồn, tịnh chẳng còn chút háo hức nào. Có người bảo đây là thứ ánh sáng của tình yêu, của ly biệt, chẳng biết có đúng không.
Đêm đã khuya, nhà nào nhà nấy cửa đóng then cài kín mít. Tiết trời này dễ bị cảm lạnh lắm. Đến đám thanh niên mà cũng lên giường sớm. Cái rét như kim châm khiến đàn chó không dám ra sân, nằm cuộn tròn trong đống tro bếp, nghe tiếng động lạ cũng chẳng buồn sủa.
 Đúng vào lúc dân làng đang chập chờn thiu thiu thì có tiếng gì đó lạ lắm vang vọng. Nó như tiếng rú, tiếng rít của gió, như tiếng sói hoang cô độc nơi rừng sâu núi thẳm, tiếng của quỉ rên, tiên hờn. Mấy đứa trẻ đang quấy khóc bỗng im bặt. Bọn trẻ làu bàu rúc sâu vào chăn. Còn cánh già lão thì trở mình bảo nhau bà Ngần về, lại bị điên tình rồi.
Lúc đó tôi chưa ngủ. Không hiểu sao tôi không thấy sợ thứ âm thanh này, còn thấy quen quen. Nó như lời thủ thỉ, mời gọi, rên rỉ, như giục giã, nài nỉ, van lơn. Nó phũ phàng mơn trớn, rạo rực. Tôi bỗng thấy người hừng hực lên, thấy khát khao một người đàn bà, để ôm, được cắn, được cào cấu. Tiếng rú rít ngoài kia lúc chậm rãi, lúc lại cuồn cuộn, dồn dập. Tôi oằn mình đau đớn đê mê.
Suốt đêm đó, người tôi chốc chốc lại giật lên từng hồi, bụng quặn lại, như muốn rút hết gan ruột ra. Tôi chìm trong hoan lạc, mê man. Nhiều lần tôi thấy mình biến thành hòn đá bị sóng nhồi lên cao rồi quật mạnh vào gốc cây, choàng tỉnh. Thấp thoáng đâu đây bóng dáng một thiếu nữ đẹp đẽ. Quãng nửa đêm, bóng hình này vụt cười lên một tràng dài rồi biến mất.  Mồ hôi khắp người tôi túa ra không ngừng. Cứ thế tôi thao thức, chập chờn, mộng mị. Phía dưới rốn đầm đìa chất dịch nhầy, nồng nồng, tanh tanh. Ngoài kia thứ âm thanh rờn rợn cũng không còn. Chỉ có mùi của những cơn rét ngọt vẫn lẩn quất đâu đây.

Trời đã sáng bạch, tôi vẫn cố ườn trong chăn, chẳng muốn dậy, mệt rã rời. Chợt có tiếng lao xao ngoài ngõ. Có ai đó nói bà Ngần đã chết. Tôi vùng khỏi chăn, lao ra ngoài. Ngoài cánh đồng người đông nghìn nghịt. Cán bộ pháp y đang làm việc. Tôi cố chen vào, chợt rùng mình khi thấy thi thể bà Ngần mặc bộ váy cưới màu trắng toát, rách tả tơi nằm sấp trên mộ chú tôi. Hai cánh tay dang ra bấu chặt lấy thành mộ, đầu nghiêng sang một bên, mắt và miệng hé mở, trắng bợt, thanh thản, mãn nguyện. Khi đứng cạnh xác bà tôi thấy thoang thoảng đâu đây mùi nồng nồng. Thứ mùi của dục vọng.
Khi tôi cùng người nhà khiêng xác bà vào hòm, thứ mùi này càng nồng nặc. Thi thể bà đã cứng, lạnh ngắt. Trong lúc lật bà lên, vô tình tôi chạm và bầu vú nhô hẳn ra ngoài lớp voan. Trời ơi, chúng nóng giãy. Hai núm vú đỏ hỏn như của thiếu nữ, vươn dài như muốn chọc thủng lớp đá, vươn xuống lớp đất đen bên dưới. Bà Ngần đã chết trong niềm hoan lạc tận cùng. Bà đã trở về cõi của mình.

Cũng là tham nhũng

           
-       Ơ Sóc Trăng vừa rồi có đám cưới mời những gần 1000 khách bác ạ.
-       Thì sao nào, người ta có tiền, có nhiều mối quan hệ thân quen, bạn bè, làm đám cưới chẳng lẽ mời người này lại không mời người kia?
-       Vấn đề là, người làm đám cưới cho con trai lại là một cán bộ lãnh đạo tổ chức thành ủy.
-       Chẳng nên khắt khe quá. Đây là việc lớn, không thể cẩu thả được, bạn bè, đồng nghiệp sẽ chê cười.
-       Điều đáng nói là đối tượng được mời đều là cán bộ của mấy chục phường, trung bình mỗi phường là 30 người. Rất nhiều người nhận được thiệp mời do Chủ tịch phường chuyển giúp còn chưa bao giờ gặp mặt hay nghe tên người mời là ai.
-       Nếu không quen biết thì đừng đến, có ai bắt buộc đâu.
-       Bác nói thế mà nghe được à. Ông ấy nắm khâu tổ chức cán bộ toàn thành phố, nếu đã ghét ai thì khó mà mọc mũi sủi tăm lên được.
-       Ờ, đúng thế. Với mỗi khách mừng 500 nghìn đồng, vị chi riêng đám cưới này, ông ta đã thu về ngót nghét nửa tỷ đồng. Nghĩ ngợi làm gì, cả đời ông ấy mới làm một vài đám cưới cho con thôi mà.
-       Ai bảo bác thế, rồi sẽ có ngày thượng thọ cho tứ thân phụ mẫu, sẽ có kỉ niệm ngày cưới vàng, cưới bạc, ngày con họ li dị rồi chuẩn bị cưới vợ mới, ngày giỗ cụ kị bảy đời… Loại người này luôn nghĩ ra lí do để moi tiền cấp dưới.

-       May mà ông ấy mới chỉ là Trưởng Ban Tổ chức, không hiểu chức to hơn nữa thì sẽ thế nào. Việc làm này cũng nên xếp vào hành vi tham nhũng bác nhỉ?
     Cận