Thứ Năm, ngày 18 tháng 9 năm 2014

Như thế là tốt rồi


-       Dạo này nhiều lãnh đạo chịu khó trực tiếp tới những nơi có vụ việc quá bác nhỉ. Thế mới là cán bộ gương mẫu, vì dân, vì nước chứ.
-       Thời buổi này làm gì còn loại người ngồi phòng điều hoà, chỉ tay năm ngón nữa. Như dịp nghỉ lễ vừa rồi, lãnh đạo ngành giao thông Đồng Nai giả làm dân thường đi xe buýt chỉ trong một ngày bắt và xử phạt 40 trường hợp vi phạm, hành khách ai cũng phấn khởi.
-       Sáng hôm sau, ảnh các vị này xuất hiện tràn ngập trên mặt báo phải không?
-       Tôi có thấy đâu, mãi hôm vừa rồi, một vài tờ báo phát hiện ra vụ việc mới đưa tin ngắn gọn, không có tấm hình nào cả.
-       Thế thì tốt, đấy mới thực sự là “đày tớ của dân”. Phần lớn quan chức “vi hành” có lương tâm trong sáng, tất cả nhằm bảo vệ sự bình yên của người dân, sự phát triển đất nước. Tuy nhiên, không ít người đã lợi dụng hành động đẹp đẽ này để “show hàng”, đánh bóng tên tuổi.
-       Bác cứ nói quá, cán bộ nhà nước ai lại làm thế.
-       Tôi đặt điều làm gì. Nhiều vị “bí mật” đi xe khách để tìm tiêu cực với lực lượng bảo vệ xúm xít xung quanh, máy ảnh phóng viên loang loáng… như thế không phải “show hàng” thì là cái gì?
-       Tôi cũng thấy thế thật. Có ông đến nơi có tai nạn giữa đêm hôm khuya khoắt mà vẫn kịp “ới” hàng trăm phóng viên đi theo chụp cảnh họ lội bùn, đầu trần phơi sương ướt sũng, trông khổ sở, vất vả lắm. Thôi, họ “diễn” một tí thì có sao. Vấn đề là lãnh đạo giờ đây đã gần dân hơn, thế là tốt rồi.

Cận

Thứ Ba, ngày 16 tháng 9 năm 2014

Lo gì không cất cánh


- Đội tuyển bóng đá Olympic nam vừa có trận thắng giòn giã 4-1 trước Iran bác ạ.
- Việc thắng các “đại gia” trong khu vực giờ có gì lạ đâu. U19 của mình vừa rồi dù không lên ngôi cao nhất, nhưng đã gây ấn tượng mạnh trên toàn thế giới đấy thôi. 
- Sao các cầu thủ Việt Nam dạo này đá “sung” thế nhỉ?
- Chắc do mức thưởng lớn khiến các cầu thủ đá quên chết. Đồng tiền luôn có sức hút thật ghê gớm.
- Bác nói sai rồi. Trong giải U19 Đông Nam Á vừa rồi, không có mức thưởng nào được đưa ra cả. Các cầu thủ trẻ hết lòng vì màu cờ sắc áo là do “ông chủ” đội bóng biết chăm lo thiết thực đến đời sống các cháu.
- Mỗi bữa một người được ăn một con tôm hùm, tối được đi hát karaoke hả bác?
- Bác thì chỉ nghĩ đến cái sướng mồm trước mắt. Đội bóng tạo điều kiện cho các cháu học đại học, được học nghề, học ngoại ngữ để sau này khi giải nghệ vẫn có được cuộc sống tốt đẹp. Chính vì thế, các cháu rất yêu tâm đá bóng, tránh xa tiêu cực.
- Giá như môn thể thao nào cũng có những “ông chủ” biết nhìn xa trông rộng và có lối ứng xử đầy tình người như thế thì lo gì thể thao nước nhà không cất cánh, bác nhỉ.
Cận

Suy nghĩ giản đơn


-       Bác xách cặp đi đâu vậy?
-       Đến lớp ngoại ngữ, lâu không đi học thấy vất vả quá. Được cái trong lớp nhiều cô xinh tươi nên cũng thấy hứng thú.
-       Bác đi học lấy kiến thức hay để “tăm tia” chị em vậy. Già rồi, ngồi học cùng bọn trẻ bác không thấy ngượng à.
-       Có gì phải xấu hổ. Ở quận Bình Thạnh thành phố HCM, có chàng thanh niên 22 tuổi hàng ngày học chung với học sinh lớp 1 mà có sao đâu.
-       Cậu ấy bị tàn tật hay sao mà chừng nấy tuổi mới đi học?
-       Không. Anh chàng này hoàn toàn khoẻ mạnh, nhưng nhà rất nghèo, phải đi làm thuê từ khi mới 5 tuổi. Suốt ngày đầu tắt mặt tối nên không có điều kiện học hành, bây giờ, khi đã ổn định với nghề sửa xe, cậu ấy đến trường để theo kịp bạn bè.
-       Chắc cậu này học lấy cái chữ để dễ tán gái đây.
-       Cậu ấy bảo học để biết đọc tên đường phố, để đỡ nhầm lẫn khi chỉ đường cho người lỡ độ đường hay người ở xa lần đầu lên thành phố.
-       Chà, một suy nghĩ giản đơn mà thật đẹp. Chẳng bù cho khối ông, bằng cấp đầy mình mà chẳng giúp ai cái gì bao giờ, chỉ biết vơ vét cho đầy túi tham.
Không biết hạng người này so với chàng thanh niên bác vừa kể ai trí thức hơn ai nhỉ?

Cận

Mới làm được phần ngọn


-       Thế là từ nay, mấy con sư tử đá hết đất sống tại các di tích văn hoá.
-       Cũng phải thôi. Dân mình vốn hiền lành, đâu có phù hợp với loài vật ba trợn, chỉ biết nhe nanh múa vuốt, chực ăn tươi nuốt sống loài khác.
-       Không hiểu ai là người đầu tiên du nhập con vật gớm ghiếc này vào Việt Nam nhỉ?
-       Cái xấu bới ra làm gì cho nhơ nhớp thêm, quan trọng là chúng ta đã sớm nhận thức ra vấn đề và đã cương quyết loại bỏ sản phẩm ngoại lai này rồi.
-       Cũng mới chỉ làm được phần ngọn thôi. Còn nhiều di chứng của nghìn năm nô lệ ăn sâu vào tiềm thức, thói quen của các cơ quan công quyền, trong nhân dân cũng cần sớm được xoá bỏ.
-       Ý bác muốn nói đến Hán tự tại các di tích cổ phải không, cũng khó loại bỏ được hết bởi chúng gắn liền với cổ vật.
-       Đúng là có những thứ liên quan đến lịch sử, tôn giáo như sách vở, chiếu chỉ, kinh kệ, đạo sắc phong được viết bằng thứ chữ của kẻ thù xâm lược cần giữ nguyên để con cháu nhớ về một thời đau thương. Nhưng tên các đình chùa, các câu đối hiện nay có nhất thiết phải viết bằng chữ Hán?
-       Đúng là không cần, đến tôi còn không đọc được nữa là bọn trẻ hay du khách nước ngoài. Theo tôi, những cái này phải được dịch hoặc phiên âm sang tiếng Việt, như ngôi chùa Song Tử Tây ngoài Trường Sa vậy. Tất cả mọi văn tự ở đây đều được viết bằng tiếng Việt, khiến ai đến thắp hương cũng rất lấy làm tự hào. Việc này cần được nhân rộng bác ạ.

Cận

Tin ở hoa hồng

            
-       Theo bác, dân tộc nào trung thực nhất thế giới?
-       Cái này khó nói lắm, tôi có ra nước ngoài bao giờ đâu mà biết.
-       Người Việt Nam mình chứ ai vào đây nữa.
-       Tôi không tin, ngày nào báo chí chẳng phản ánh chuyện ông lừa cháu, vợ dối chồng, thầy phản trò… chẳng lẽ những đức tính này là sự thật thà hay sao?
-       Đấy chỉ là những trường hợp cá biệt thôi. Phải “tin ở hoa hồng” chứ. Hôm vừa rồi ngành Thanh tra đưa ra một con số “đáng mừng”, trong số 1 triệu người thuộc diện phải kê khai tài sản, có 5 người bị nghi ngờ phải thẩm tra, nhưng chỉ phát hiện 1 người thiếu trung thực, bị cảnh cáo.
-       Cứ thế nhân lên, dân số nước mình khoảng 90 triệu, tức là có chưa đến 10 người gian dối. Chà, một con số tuyệt vời, đến trên thiên đình cũng chẳng có được. Sao tự nhiên người Việt mình lại đạt đến đỉnh cao của sự trung thực thế nhỉ?
-       Ai mà biết được. Cũng có thể, do ăn nhiều thực phẩm bẩn, được học trong môi trường giáo dục yếu kém, khi có bệnh uống phải thuốc dởm, khiến con người ta thay đổi tâm tính, tử tế hơn lên, không tham, sân, si nữa
-       Nếu thế thì thật “mừng” cho hồng phúc nước nhà. Từ nay, nghe đứa nào nói đến chuyện Việt Nam còn nhiều đối tượng tham nhũng, bác phải vả thật mạnh vào miệng bọn đặt điều, nghe chưa.

Cận

Thứ Ba, ngày 09 tháng 9 năm 2014

Đốt đuốc tìm người dốt


-       Đất nước ta rồi sẽ sớm giàu có, sẽ mở mày mở mặt với thiên hạ bác nhỉ.
-       Tôi cũng mong thế, nhưng khó lắm. Đất nước thì nhỏ, người lại đông, chèo chống cho đủ ăn, đủ mặc đã bạc mặt rồi.
-       Chớ nên bi quan thế, vấn đề là chúng ta đang có nguồn nhân lực chất lượng rất cao, vượt xa những nước tiên tiến.
-       Bác có mơ ngủ không đấy. Chỉ xét riêng khu vực Đông Nam Á thôi, nguồn nhân lực nước ta cũng chỉ ở mức làng nhàng thôi, so với Anh, Mỹ thì phải hàng trăm năm nữa chưa chắc đã đuổi kịp họ.
-       Bác mê muội thì có. Vừa rồi, một Thạc sỹ tốt nghiệp xuất sắc ở Pháp về thi công chức vào một trường trung học phổ thông mà còn trượt đấy. Không biết thi làm cán bộ giảng dạy đại học còn khó đến đâu.
-       Thạc sỹ cũng có dăm bảy loại. Khối người lấy được bằng cấp cao là nhờ nhiều tiền, có phải do cần cù, chịu khó học tập đâu.
-       Trường hợp này hoàn toàn khác. Người này đã từng hướng dẫn học sinh thi tuyển Olympic quốc gia và quốc tế đấy.
-       Thật sao. Nếu thế thì phải xem xét lại cung cách thi tuyển công chức hiện nay. Thế những người có trách nhiệm giải thích thế nào?
-       Họ bảo, cuộc thi diễn ra hoàn toàn công bằng, dân chủ, đúng qui trình.
-       Nếu thế thì “mừng” cho hồng phúc nước nhà. Người như thế mà còn thi trượt, cho thấy, ở nước mình rất hiếm người dốt.

Cận