Thứ Ba, ngày 09 tháng 12 năm 2014

Vơ đũa cả nắm

           

-       Bác hiểu thế nào là Nhà giáo Nhân dân?
-       Đấy là những người từ nhân dân mà ra, cả đời tận tuỵ, có nhiều cống hiến cho sự nghiệp trồng người.
-       Đúng vậy. Gần đây Nhà nước mới kí quyết định phong danh hiệu này cho hang trăm người, dự báo ngành giáo dục đang chuyển mình bác nhỉ?
-       Không hẳn thế đâu. Những Thầy hàng ngày lên bục giảng không nói làm gì, những người làm quản lí, họp hành suốt ngày, lên lớp vào lúc nào mà cũng được công nhận.
-       Thì họ dạy vào lúc nửa đêm. Lúc đó môi trường trong lành mát mẻ hơn nên thầy có nói nhiều cũng đỡ viêm họng, trò tiếp thu bài cũng tốt hơn.
-       Thôi xin, khối ông bảy-tám mươi tuổi mới kiếm được danh hiệu chỉ treo trên tường để ngắm, để khoe với hàng xóm, bạn bè, con cháu, còn hơi sức đâu mà dạy với dỗ.
-       Bác là chúa hay “vơ đũa cả nắm”. Ở Trường Đại học Sư phạm Hà Nội có Nhà giáo Nhân dân đã hơn 90 tuổi rồi mà vẫn đều đặn lên lớp, viết hơn trăm cuốn sách đấy thôi.
-       Thật sao, nếu vậy thì đáng ngưỡng mộ quá. Nhà Thầy này chắc nhiều sâm nhung nên sức lực mới dẻo dai thế.
-       Trái lại, nhà Thầy rất thanh bần, bữa ăn của Thầy rất đạm bạc. Có được đồng nào thầy làm từ thiện hoặc giúp học trò cả.
-       Như tiên ông ấy nhỉ, người như thế giờ hiếm lắm đấy.

Cận

Thật khó tin



-       Sao không ở nhà trông cháu, trời nắng thế này lang thang ngoài đường, ngó nghiêng gì vậy bác?
-       Tôi đi nhặt bao tải bỏ đi để xuất khẩu thu về ngoại tệ.
-       Bác có bị “ấm đầu” không đấy, ai người ta nhập rác của bác chứ?
-       Bác chẳng biết gì cả. Vừa rồi tôi may một số túi khoác làm từ bao đựng cám lợn, cám con cò rồi xuất sang Nhật đấy. Phụ nữ bên đó khoái lắm.
-       Loại túi làm từ bao tải bỏ đi bán được mấy tiền đâu, làm chẳng bõ.
-       Ai bảo bác thế, mỗi chiếc tôi bán gần 400 nghìn đồng, người ta chen nhau mua, có nơi phải đặt hàng một tháng mới có đấy.
-       Lạ nhỉ, túi dùng để đi chợ, đựng rau, thịt, gà vịt mà sao đắt thế.
-       Bác lại nhầm rồi, nhiều người lấy làm kiêu hãnh khi khoác túi con cò đi dự yến tiệc, nơi tràn ngập túi hàng hiệu Louis Vuitton, Hermes đấy.
-       Thật khó tin quá, túi da tinh xảo lại lép vế trước bao tải, cả thế giới này điên rồi.
-       Có bác điên thì có. Ở những nước tiên tiến giờ họ quan niệm: Người văn minh là người có ý thức bảo vệ môi trường. Loại túi làm từ bao cám của ta có khả năng tự tiêu huỷ nhanh chóng, không tốn nhiều tài nguyên, hợp vệ sinh, dễ làm, lại rẻ.
-       Tôi cứ thấy thế nào ấy. Ra đường mặc bộ com-lê mà lại thay chiếc thắt lưng da bằng sợi dây đay thì còn ra thể thống gì nữa.
-       Với kiểu tư duy phá hoại môi trường như bác, rồi sẽ có ngày chẳng còn dây đay mà thắt đâu, nhớ lời tôi nói nhé.

Cận

Trung thực với chính mình


-       Theo bác, lãnh đạo nước nào lạc quan nhất thế giới?
-       Toàn cầu vẫn ngập trong khủng hoảng không bi quan đã là tốt rồi, ai còn tâm trạng đâu mà lạc quan.
-       Tại kì họp Quốc hội vừa rồi, có vị lãnh đạo khẳng định hơn 99% công chức của nước ta đạt chuẩn mực, tức là chỉ có chưa đến 1% cán bộ “sáng cắp ô đi tối cắp về” thôi. Thế chẳng là lạc quan thì là cái gì?
-       Đến trên thiên đàng cũng chẳng có được con số đáng mơ ước đó. Vừa rồi một cán bộ cao cấp của ngành này trong lúc đi hát karaoke đã đánh vỡ đầu phó giám đốc Sở Ngoại vụ. việc này có được tính vào con số 99% nói trên không nhỉ?
-       Bác là chúa móc máy, con số đẹp đẽ trên được tổng hợp từ báo cáo các địa phương gửi về, ai bịa làm gì.
-       Quá tin vào con số báo cáo cho thấy lãnh đạo ngành này mắc chứng quan liêu nặng, như vậy cũng là thiếu chuẩn mực. Nếu gần 100% cán bộ hoàn thành tốt nhiệm vụ thì nhà nước việc gì phải hô hào tái cơ cấu, cải cách hành chính, cứ thế phát huy thôi chứ.
-       Thú thực là tôi cũng không tin, nhưng không lẽ một lãnh đạo cao cấp dám đưa ra những con số vô lí trước Quốc hội, trước ống kính truyền hình.
-       Con số của ông này đã là cái gì, lãnh đạo bộ Học có lần còn liều mạng đòi được cấp 34 nghìn tỷ đồng để viết sách giáo khoa mà có bị xử lí gì đâu. Một khi lãnh đạo đầu ngành còn chưa nhận thức được yếu kém, còn chạy theo thành tích ảo thì đất nước còn ngập chìm trong khó khăn. Mỗi cán bộ cần có sự trung thực, ít nhất là với chính mình.

Cận

Triết lí giàu-nghèo



-       Chuyến đi mấy tỉnh miền Trung vừa rồi của bác có gì hay ho không?
-       Cũng không được vui cho lắm bởi thấy đồng bào mình trong đó còn nghèo quá, nhiều gia đình vẫn phải ăn độn khoai sắn.
-       Có khi người ta giả nghèo giả khổ để tiết kiệm tiền mua đất xây biệt thự cũng nên?
-       Bác cứ móc máy làm gì, nhiều người nghèo thật, nghèo không thể tưởng tượng được nhưng nhân cách của họ thật đáng trân trọng.
-       Đã nghèo là đi đôi với hèn, nghèo mà tốt bụng tôi chẳng tin.
-       Hôm vừa rồi có người phụ nữ ở thôn Đại Lự, xã Hồng Lộc huyện Lộc Hà tỉnh Hà Tĩnh nhặt được chiếc ví đã chạy đôn chạy đáo nửa ngày trời tìm người đánh rơi trả lại, thật đáng quí.
-       Chắc trong ví không có tiền chỉ có giấy tờ nên người đó tìm bằng được người mất để đòi tiền chuộc chứ gì?
-       Trong ví có 3,7 triệu đồng cùng chiếc điện thoại đắt tiền bác ạ.
-       Có ai nhìn thấy nên không “nuốt” trôi đành phải trả lại, tôi lạ gì.
-       Lúc bà ấy nhặt được chiếc ví, trên đường không một bóng người.
-       Vậy gia cảnh bà này cũng khá, không cần đến mấy đồng bạc lẻ.
-       Bác toàn suy diễn linh tinh. Chồng bà ấy đau yếu, lại đang nuôi hai đứa con học đại học, lấy đâu ra mà giàu. Giàu tiền mà thiếu lòng nhân ái, để thiên hạ coi thường thì giàu làm gì.
-       Gớm sao hôm nay triết lí ghê thế, tôi đùa ấy mà.

Cận

Sống chết có số

           

-       Tổ chức Y tế thế giới vừa cho biết, cứ 100 người nằm viện thì có 7 người mắc thêm bệnh nhiễm trùng mới bác ạ.
-       Thế có nghĩa là thế nào, tôi không hiểu?
-       Giả dụ, bác vào viện mổ ruột thừa, trong quá trình điều trị tại đây bác bị lây thêm bệnh ho lao chẳng hạn.
-       Ối giời, sao lại có thể như thế được, nếu vậy ai còn dám vào viện nữa. Mà nguyên nhân lây bệnh từ đâu vậy?
-       Chủ yếu do bác sỹ không chịu rửa tay hoặc rửa tay không đúng cách. Sau khi khám cho bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm bác sỹ cứ để tay bám đầy vi trùng đi tung tăng khắp bệnh viện, ai đen đủi hít phải một con vi trùng này thôi là coi như xong “phim”.
-       Bác lấy thông tin này từ đâu vậy?
-       Bệnh viện Thống nhất TP.HCM vừa công bố một điều tra cho biết hơn 50% y bác sỹ bệnh viện này thường xuyên vi phạm qui định về rửa tay mà.
-       Một bệnh viện lớn nhất nước mà còn như thế, vậy ở những bệnh viện nhỏ, bệnh viện tuyến huyện, xã thì tình trạng vi phạm còn lớn đến đâu. Sao các y bác sỹ lại không chịu rửa tay nhỉ?
-       Ai mà biết được. Qui trình mỗi lần rửa tay phức tạp và rất mất thời gian. Rửa tay thì phải ‘tắm táp” cho cái phong bì vừa nãy cầm của bệnh nhân nữa chứ, như thế nhiêu khê lắm. Thôi cứ để tay “lấm bụi trần” cho tiện, sống chết đã có số rồi.

Cận