Thứ Tư, ngày 22 tháng 10 năm 2014

Công dụng của văn chương

             
-       Xã hội đang xôn xao chuyện ngành giáo dục và ngành y tế đề xuất đưa môn văn vào đào tạo bác sỹ đấy.
-       Cái các bác sỹ tương lai cần là được học các kỹ năng cưa, rạch, khoét, khâu, nhổ, nạo, học làm thơ với viết tiểu thuyết để làm gì?
-       Thì những người có trách nhiệm lí giải, y đức giờ xuống cấp quá, đưa môn văn vào nhà trường là để khơi gợi tình đồng loại của các y bác sỹ, để họ sống nhân văn hơn ấy mà.
-       Tôi hiểu rồi, làm thế để bác sỹ nhận phong bì cũng phải có văn hoá hơn chứ gì. Kể cũng hay, trước khi bác sỹ cất phong bì vào túi, họ sẽ đọc một câu thơ cảm ơn, khiến cho bệnh nhân, dẫu có mất tiền, vẫn thấy xúc động, lại móc túi cho thêm.
-       Không phải, ý của những người đưa ra ý tưởng này là, nếu bác sỹ đã được thấm nhuần văn chương, họ sẽ thấy hành vi lấy tiền của bệnh nhân là đáng xấu hổ. Thậm chí nhờ sự khơi gợi của văn chương, các bác sỹ sẽ móc tiền của mình ra cho bệnh nhân.
-       Giờ tôi mới nghe văn chương có tác dụng cao siêu như vậy đấy. Các y bác sỹ thời chiến tranh hay các bác sỹ trên thế giới làm gì có ai được học văn mà họ có nhận phong bì bao giờ đâu?
-       Bác so sánh khập khiễng quá, bác sỹ bây giờ có nhiều thứ phải tiêu đến tiền lắm, lương thấp, đủ làm sao được. Nếu được học văn, họ sẽ không nhận tiền rách, tiền lẻ vì nó không nhã, chỉ nhận tiền chẵn, mới tinh, thơm phức, đẹp như những bài thơ thôi, bác hiểu chưa.

Cận

Ước ao mỏng manh

               

-       Theo bác, cái gì đáng quí nhất trên đời?
-       Các cụ nhà ta chẳng có câu “nhất thổ, nhì kim” là gì. Cái quí giá nhất là đất xây biệt thự, sau đó đến vàng SJC.
-       Đấy là quan niệm của kẻ thực dụng. Đối với một cậu bé tàn tật ở Nghệ An, thì cái quí giá hơn cả chính là những cuốn sách giáo khoa.
-       Chắc nhà cậu này nhiều đất nhiều vàng quá rồi nên quay ra quí sách?
-       Nhà ở vùng núi cao, nghèo đến củ sắn không có mà ăn, nhưng cậu ấy rất hiếu học.
-       Càng nghèo, càng phải chăm học, mới có cơ hội đổi đời chứ.
-       Cậu ấy liệt cả hai chân, hàng ngày phải bò qua rừng, qua núi hàng tiếng đồng hồ để đến lớp. Nhiều hôm, máu tung toé cả khuỷu tay, vắt chui cả vào miệng, vào tai.
-       Khổ thân, tàn tật thế thì ở nhà chơi, học hành làm gì cho khổ?
-       Nhiều người cũng khuyên thế nhưng cậu ấy không nghe, còn bảo, muốn học thật nhiều để giúp đỡ cho xã hội, để bố mẹ hết nghèo, để đất nước được giàu mạnh.
-       Thật sao. Chẳng bù cho nhiều vị lành lặn, làm đến giáo sư tiến sỹ mà chỉ nghĩ đến vinh thân phì gia, tranh quyền đoạt lợi, làm cho đất nước điêu đứng. Tôi chỉ mong được một lần cõng cậu ấy đến trường.
-       Gần đây, vì trường Trung học phổ thông cách nhà tới 17 km nên cậu ấy phải nghỉ học rồi. Hàng ngày cậu ấy bò tới từng nhà quanh vùng xin sách về tự học. Nhà dột, cậu ấy dành chỗ khô ráo nhất để sách. Cậu ấy ước ao một ngày nào đó lại tiếp tục được lê lết đến trường, thương quá.
Cận

Ai cũng “mất điện”


-       Bóng đá nước mình giờ đã vượt Mỹ rồi đấy.
-       Bác mơ ngủ đấy à, bóng đá Mỹ thuộc nhóm 10 của thế giới, còn Việt Nam xếp thứ hạng ngoài 100, có mà đến tết Công-gô mình mới đuổi kịp họ.
-       Bác cứ coi thường bóng đá nước nhà. Bác không thấy cầu thủ Việt kiều Lee Nguyễn khi chơi ở các câu lạc bộ trong nước do trình độ “kém” nên chẳng làm được trò trống gì, phải sang Mỹ thi đấu đấy thôi.
-       Không thể lấy đó để kết luận bóng đá Mỹ kém Việt Nam được. Chúng ta đã không tạo điều kiện cho anh ta cống hiến.
-       Bác cứ đặt điều, có ai hắt hủi hay đuổi anh ta đâu.
-       Đồng đội cấu kết không chuyền bóng, môi trường bóng đá thì đầy rẫy tiêu cực làm sao thích hợp với một cầu thủ chuyên nghiệp được.
-       Bác nói mà chẳng có bằng chứng gì cả.
-       Vừa sang đến Mỹ, được chơi thứ bóng đá “sạch” lập tức anh ta đã chứng tỏ mình là ngôi sao đẳng cấp quốc tế, được bầu chọn là một trong những cầu thủ hay nhất nước Mỹ đấy.
-       Thật sao, vậy mà mấy lần tôi có ra sân xem thấy anh ta cứ lờ đờ, bóng đến chân mà “sợ” chẳng dám sút.
-       Thì bác tính, không khí cá độ cứ vo ve bên tai, các nhà quản lí thì chỉ lo giữ ghế, trọng tài thì loăng quăng tìm cách thổi bậy để ăn tiền. Với môi trường bóng đá như thế, đến Messi hay Ronaldo sang Việt Nam cũng “mất điện,” nói gì Lee Nguyễn.
Cận

Giá trị của lời xin lỗi

             
-       Xin lỗi, bác có thể rót thêm cho tôi chén trà nữa không?
-       Tất nhiên, ồ… mà sao hôm nay bác thưa gửi lịch sự thế. Mọi khi, muốn uống thêm, bác chỉ đặt phịch chiếc chén trước mặt tôi rồi hếch mặt mấy cái ra hiệu thôi mà?
-       Trước khác, giờ khác. Tôi mới học được tính lịch sự của một doanh nghiệp nhà nước đấy.
-       Doanh nghiệp nào có thể làm thay đổi tâm tính bác thế?
-       Đi trên đường Nguyễn Trãi ở quận Thanh Xuân, trước một công trình xây dựng bác sẽ thấy một tấm biển viết lời xin lỗi người đi đường vì đã gây ùn tắc, ô nhiễm môi trường, tôi rất vui và đã học họ đấy.
-       Thì ra là vậy, đúng là của hiếm. Từ trước đến nay, tôi chưa thấy doanh nghiệp hay cơ quan nhà nước nào khi làm sai tự giác đứng ra xin lỗi người dân cả. Chỉ đến khi bị báo chí phanh phui họ mới miễn cưỡng nhận lỗi.
-       Sao các cơ quan công quyền nước mình ít khi nói lời xin lỗi thế bác?
-       Đơn giản vì lâu nay chúng ta đã dành cho họ quá nhiều đặc quyền đặc lợi, khiến họ thấy mình quan trọng và tưởng mình là “ông chủ” của nhân dân. Ở đời có mấy khi ông chủ xin lỗi đầy tớ.
-       Hôm vừa rồi, tôi có va chạm xe máy với một thanh niên. Anh ta mặt đỏ tía tai xông vào định hành hung, tôi ôn tồn xin lỗi rồi hỏi: Cháu có bị sao không? Thế là anh ta dịu xuống, còn dựng xe lên cho tôi đấy. Từ đấy, gặp chuyện gì tôi cũng xin lỗi rối rít. Lời xin lỗi thật có giá trị bác nhỉ?
-       Đúng thế. Lời xin lỗi sẽ trở nên vô giá khi nó xuất phát từ đáy lòng. Còn nếu xin lỗi cho qua chuyện, thì đừng xin lỗi có khi tốt hơn.

Cận

Thứ Ba, ngày 14 tháng 10 năm 2014

Cần sớm loại bỏ


   Theo bác, bản tính nóng nảy có nguyên nhân từ đâu?
-       Tôi có phải bác sỹ đâu mà biết, chắc là do khí hậu nhiệt đới nó ảnh hưởng đến tâm tính con người. Đói ăn, công việc không có cũng làm thay đổi cơ địa bác ạ.
-       Chẳng phải. Nếu do thời tiết hoặc vì nghèo khổ thì người dân bị tác động, sao chỉ có tầng lớp cán bộ có tiền, có quyền mắc chứng nóng tính thôi?
-       Bác ăn nói phải giữ gìn, thử nêu dẫn chứng xem nào.
-       Thế bác không thấy dạo này liên tục xảy ra chuyện ông “Ngoại” quại ông “Nội”, chuyện ông “Địa” đánh ông “Công” sao?
-       Sao bác cứ mập mờ thế, cứ nói huỵch toẹt ai ra đi.
-       Thì vụ ông phó giám đốc Sở Ngoại vụ khi đi hát karaoke đã táng thẳng li rượu vào đầu ông phó Giám đốc Sở Nội vụ ở Bình Phước, rồi vụ cán bộ Sở Địa chính Đồng Nai lái xe vào quán nhậu làm sập ống cống của người dân, khi bị công an lập biên bản đã xông vào chửi bới, giật bảng tên, thậm chí định cướp súng…
-       Ối giời, đây đâu phải là hành vi của người nóng tính, mà là biểu hiện của thói lục lâm, thảo khấu bác hiểu chưa.
-       Cán bộ với nhau mà họ còn giở thói côn đồ như thế, không hiểu đối với người dân thì thế nào nhỉ?
-       Bác đừng hi vọng họ thực hiện 4 xin: Xin chào, xin lỗi, xin cám ơn, xin phép mà một Phó Thủ tướng đã yêu cầu. Loại người này cần sớm được sàng lọc, loại bỏ khỏi bộ máy công quyền.

Cận