Thứ Hai, ngày 01 tháng 2 năm 2016

Tin vào con người




-          Dù trong bất kì hoàn cảnh nào tôi vẫn tin vào lòng tốt của con người bác ạ.
-          Lạc quan thế là tốt. Sáng nay đi xe buýt đến cơ quan bác được cô gái trẻ đẹp nào nhường cho chỗ ngồi à?
-          Dù có phải đứng cả ngày tôi cũng không giành chỗ của phụ nữ. Vừa rồi có cô giáo ở trường mầm non Phong Lan thuộc huyện Bắc Trà Mi tỉnh Quảng Nam nhặt được mấy chục triệu đồng đã tìm cách trả lại người mất khiến tôi xúc động quá.
-          Là cô giáo thì phải làm gương cho học trò, có gì bất thường đâu?
-          Điều đáng nói là cô giáo này có hoàn cảnh rất khó khăn, con cái nheo nhóc, lương ba cọc ba đồng. Ở hoàn cảnh đó mấy ai vượt qua được sức cám dỗ của đồng tiền.
-          Đúng thế thật. Phải tôi ấy à… Nhưng hành động của cô giáo này sẽ được đưa lên báo, được nhà trường ghi nhận, con đường tiến thân mới nhanh.
-          Ai làm việc tốt mà cũng tính toán như bác thì xã hội sẽ băng hoại rất nhanh. Cô ấy làm thế vì nghĩ người đánh rơi phải vất vả lắm mới có được số tiền đó. Nếu để mất biết đâu gia đình người ta sẽ lục đục, mất hạnh phúc nên quyết tâm trả lại bằng được.
-          Nếu bác nói vậy thì tôi tin cô giáo này là người thực tâm. Ước sao trong xã hội mình ngày càng có nhiều người thực tâm như thế.
Cận

Thú vui nhất thời




-          Giờ tôi mới hiểu thế nào là rét tái tê lòng người bác ạ.
-          Chẳng cứ gì bác, chân tay tôi cũng đang cóng cả lại đây này. Chẳng biết có qua nổi mùa đông này không.
-          Vậy mà mấy hôm nay hàng nghìn người đổ xô lên Mẫu Sơn, Sa Pa xem băng tuyết. Thế mới thấy nhiều người Việt mình khỏe thật.
-          Chẳng qua do hiếu kì thôi. Kể cũng lạ, trong đợt lạnh kỉ lục này, một số nước ra thông báo cấm người dân ra khỏi nhà, còn dân mình lại thích ngao du trên những đỉnh núi băng giá. Khối người về đến nhà vật ra ốm vì cảm lạnh kia kìa.
-          Ốm một tí nhưng mà sướng. Cả đời mới được ngắm tuyết rơi bao nhiêu thi hứng sẽ nổi lên. Sau đợt rét này biết đâu lại chẳng xuất hiện khối nhà thơ lớn.
-          Nào có được ngắm tuyết đâu mà làm thơ. Hàng chục km đường lên Sa Pa bị tắc nghẽn. Nhiều xe chờ nửa ngày trời không chịu nổi phải quay về. Chỉ khổ cảnh sát giao thông, dưới trời rét âm 5 độ C họ vẫn phải xông xáo khắp nơi để ổn định tình hình.
-          Bác cũng nên thông cảm. Các lái xe chắc muốn rèn luyện trên đường đóng băng trơn trượt để khi về thành phố vững tay lái hơn đấy thôi.
-          Thì tôi có dám chê trách gì đâu. Chỉ khổ bọn trẻ. Có đứa vẫn còn ẵm ngửa đã biết gì đâu mà cũng bị bố mẹ đưa lên đó. Nhiều gia đình không thuê được phòng lại phải quay về. Đúng là thân làm tội đời.
Cận

Thích nhậu hơn làm việc




-          Bỏ công, bỏ việc, đi hàng chục cây số lên UBND xã xin xác nhận giấy tờ mà cơ quan công quyền nghỉ bác cảm thấy thế nào?
-          Tất nhiên là rất bực mình rồi. Nhưng bác cũng phải thông cảm, vào 2 ngày cuối tuần họ cũng phải được nghỉ theo qui định của Nhà nước chứ.
-          Ý tôi muốn nói là ngày làm việc bình thường kia. Ngày 13 tháng 1, tức là hôm thứ tư vừa rồi, nhiều bà con đến UBND xã Phú Mĩ huyện Mĩ Tú tỉnh Sóc Trăng thì toàn bộ các phòng làm việc tại đây đóng cửa im ỉm, nên buộc phải ra về.
-          Chắc do sắp tết họ chia nhau xuống cơ sở đốc thúc công việc nên vắng mặt thôi. Bà con cũng phải thông cảm cho sự “mẫn cán” của họ chứ.
-          Thế thì nói làm gì. Sáng tổng kết cuối năm xong cả cơ quan đi nhậu hết, khiến mọi công việc bị đình trệ.
-          Tôi tưởng họ phải cắt cử người ở nhà trực chứ.
-          Đi ăn tiệc không mất tiền, phải bác, bác có chịu ở nhà không?
-          Cả năm mới được ăn “chùa” một bữa, họa điên tôi mới ở nhà. Ăn uống xong họ lại về, có chút hơi men vào làm việc càng bốc, càng hiệu quả.
-          Qui định của nhà nước đã cấm mọi cán bộ công chức không được nhậu nhẹt trong giờ hành chính.
-          Nếu đã có văn bản cấm thì phải xử lí mạnh tay với loại người thích nhậu hơn làm việc này, có gì phải bàn cãi nữa.
Cận

Thật đáng suy ngẫm




-          Giá như mỗi người có tinh thần trách nhiệm xã hội một tí thì đất nước mới đi lên được.
-          Mới sáng ra đã có chuyện gì bức xúc thế bác?
-          Có bức xúc gì đâu, mà là chuyện rất cảm động, rất đáng để mọi người suy ngẫm. Ở xã Lục Dạ huyện Con Cuông tỉnh Nghệ An có ông lão 83 tuổi cương quyết nộp đơn xin ra khỏi hộ nghèo, trong khi khối người tranh nhau vào diện này mà có được đâu.
-          Chừng nấy tuổi đầu, con cháu đầy đàn, khá giả chu cấp hàng tháng đầy đủ thì cần gì trợ cấp nữa, nên nhường suất đó cho người khác cũng là hợp lẽ.
-          Cụ ông này làm gì có con cái, ở một thân một mình trong túp lều rách nát, mắt lại mù dở, đến cái đơn cũng phải nhờ người viết hộ.
-          Thì cũng đã già, dạ dày teo cả rồi, răng lợi thì rụng hết ăn được là mấy, nhường cho người khác là phải, lại được tiếng là người tử tế.
-          Già thì cũng phải ăn, phải mặc. Ông cụ bảo xin ra khỏi diện hộ nghèo vì không muốn mình trở thành gánh nặng cho xã hội, muốn làm gương cho con cháu.
-          Một suy nghĩ thật có trách nhiệm, không phải ai cũng làm được như thế. Còn chính quyền địa phương xử lí vụ việc này thế nào?
-          Ông Chủ tịch xã cho biết rất cảm động trước hành động trượng nghĩa của ông cụ. Tuy nhiên, xét thấy ông cụ quá neo đơn, hoàn toàn không còn nơi nương tựa nên xã vẫn đưa vào diện hộ nghèo, được hưởng mọi chế độ trợ cấp xã hội.
-          Thật đáng ghi nhận. Không biết mấy ông lãnh đạo chuyên “ăn” dê, “ăn” gà của bà con biết chuyện này có thấy xấu hổ không nhỉ?
Cận

Phải làm đồng bộ



     
-          Hà Nội đã chính thức xử phạt người đi bộ vi phạm luật giao thông bác ạ.
-          Lí ra việc này phải làm từ lâu rồi mới đúng chứ. Chẳng có nước nào mà người dân thoải mái đi dưới lòng đường như ở mình. Đèn đỏ đã bật lên rồi nhiều người vẫn thoải mái, ung dung sang đường, buộc các loại phương tiện khác phải dừng lại.
-          Đúng thế. Nhiều khi tai nạn xảy ra, lỗi thuộc về người đi bộ, nhưng chủ các phương tiện vẫn phải bồi thường. Thật vô lí quá.
-          Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Nhiều tuyến phố đông đúc, vỉa hè hẹp lại bị xe máy ô tô chiếm dụng thành bãi để xe, người đi bộ không còn chỗ len chân, họ buộc phải đi xuống lòng đường. Thế việc xử phạt sẽ diễn ra thế nào?
-          Thì ghi vé phạt như đối với các phương tiện vi phạm khác thôi.
-          Thế nhỡ người vi phạm không có tiền nộp phạt thì sao?
-          Nếu không có giấy tờ tùy thân, không có tiền nộp phạt thì mời về đồn công an làm việc.
-          Chà, phức tạp đây. Công an làm sao có quyền giữ mãi người nếu như họ chỉ sang đường không đúng qui cách?
-          Tôi cũng thấy khó thật, nhưng chẳng lẽ không làm.
-          Để giữ trật tự xã hội, việc phạt này hết sức cần thiết. Theo tôi, với những trường hợp đó, bắt đi lao động công ích vài bữa sẽ tởn ngay thôi. Tuy nhiên, để chủ trương này phát huy hiệu quả, chính quyền thành phố cần tiến hành quyết liệt việc giải tỏa vỉa hè, trả lại cho người đi bộ. Nếu làm đồng bộ, tôi tin sẽ chẳng có ai đi bộ cố tình vi phạm làm gì.
Cận