
- Bác Viễn này, tôi đi Tây Nguyên vài tháng nên sang tạm biệt bác đây.
- Vào đó nghe cồng chiêng, nhấm nháp li cà phê buôn Hồ, ngắm mấy cô sơn nữ tắm dưới suối thì khác gì thiên đường. Bác định thăm thú địa phương nào vậy?
- Tôi tới Kon Tum học nghề chứ có đi du lịch đâu.
- Sắp xuống lỗ rồi còn học nghề làm gì, lương hưu không đủ sống à?
- Tôi học nghề để phòng thân chứ không nhằm kiếm tiền.
- Học võ cũng hay. hễ ra khỏi nhà gặp đám ba trợn, phải có “nghề” mới trừng trị cái đám này được.
- Không phải, xương cốt rệu rã hết cả rồi, học võ ông thầy lẳng cho một cái thì có mà tan nát đời trai à.
- Vậy có lẽ bác vào đó học cưỡi ngựa bắn cung, cái món này người miền núi giỏi lắm đấy!
- Bắn cái con khỉ, ngựa đem nấu cao cả rồi còn đâu mà cưỡi.
- Không lẽ bác vào đó để học “hô phong hoán vũ”, biến gió Lào thành mưa.
- Tôi học làm Tác-zăng, trèo cây, đu dây.
- Nếu chỉ học có vậy thì ra công viên tập cũng được, việc gì phải vào tận trong đó.
- Chỉ Kon Tum mới có thầy giỏi. Người dân dọc hai bên bờ sông Pô-Kô hàng ngày đi làm rẫy, đến trường, đưa người ốm vào viện… đều phải qua sông bằng cách đu dây nên họ thành thạo lắm!
- Sao nghịch dại thế, cầu đâu mà họ không sử dụng?
- Làm gì có, lũ về quét sạch cầu treo, cầu khỉ rồi!
- Thế nhỡ đu được đến giữa sông dây đứt thì sao?
- Thì lên nóc tủ buôn hoa quả chứ sao nữa, có thế mà cũng hỏi.
- Đi được nửa đường, dòng dọc bị kẹt thì làm thế nào?
- Thì chịu khó ôm bạn gái lơ lửng giữa trời, thú vị quá còn gì, đợi lũ rút sẽ có người ra cứu.
- Bác ở thành phố có thiếu cầu đâu mà học đu dây?
- Mùa mưa sắp đến rồi, đâu đâu cũng chìm trong biển nước. Cứ buộc sẵn sợi cáp nối hai nhà với nhau, sáng sáng tôi chỉ việc đu dây sang nhà bác uống trà, tiện quá còn gì!
- Nhưng tôi có biết đu dây đâu.
- Thì vào Kon Tum mà học.
Cận





