Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Học làm Tắc-Zăng


- Bác Viễn này, tôi đi Tây Nguyên vài tháng nên sang tạm biệt bác đây.
- Vào đó nghe cồng chiêng, nhấm nháp li cà phê buôn Hồ, ngắm mấy cô sơn nữ tắm dưới suối thì khác gì thiên đường. Bác định thăm thú địa phương nào vậy?
- Tôi tới Kon Tum học nghề chứ có đi du lịch đâu.
- Sắp xuống lỗ rồi còn học nghề làm gì, lương hưu không đủ sống à?
- Tôi học nghề để phòng thân chứ không nhằm kiếm tiền.
- Học võ cũng hay. hễ ra khỏi nhà gặp đám ba trợn, phải có “nghề” mới trừng trị cái đám này được.
- Không phải, xương cốt rệu rã hết cả rồi, học võ ông thầy lẳng cho một cái thì có mà tan nát đời trai à.
- Vậy có lẽ bác vào đó học cưỡi ngựa bắn cung, cái món này người miền núi giỏi lắm đấy!
- Bắn cái con khỉ, ngựa đem nấu cao cả rồi còn đâu mà cưỡi.
- Không lẽ bác vào đó để học “hô phong hoán vũ”, biến gió Lào thành mưa.
- Tôi học làm Tác-zăng, trèo cây, đu dây.
- Nếu chỉ học có vậy thì ra công viên tập cũng được, việc gì phải vào tận trong đó.
- Chỉ Kon Tum mới có thầy giỏi. Người dân dọc hai bên bờ sông Pô-Kô hàng ngày đi làm rẫy, đến trường, đưa người ốm vào viện… đều phải qua sông bằng cách đu dây nên họ thành thạo lắm!
- Sao nghịch dại thế, cầu đâu mà họ không sử dụng?
- Làm gì có, lũ về quét sạch cầu treo, cầu khỉ rồi!
- Thế nhỡ đu được đến giữa sông dây đứt thì sao?
- Thì lên nóc tủ buôn hoa quả chứ sao nữa, có thế mà cũng hỏi.
- Đi được nửa đường, dòng dọc bị kẹt thì làm thế nào?
- Thì chịu khó ôm bạn gái lơ lửng giữa trời, thú vị quá còn gì, đợi lũ rút sẽ có người ra cứu.
- Bác ở thành phố có thiếu cầu đâu mà học đu dây?
- Mùa mưa sắp đến rồi, đâu đâu cũng chìm trong biển nước. Cứ buộc sẵn sợi cáp nối hai nhà với nhau, sáng sáng tôi chỉ việc đu dây sang nhà bác uống trà, tiện quá còn gì!
- Nhưng tôi có biết đu dây đâu.
- Thì vào Kon Tum mà học.
Cận

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

Nước mắt rùa đá



- Bác Viễn mua làm gì nhiều mũ bảo hiểm thế, đầu cơ để dùng dần à?
- Bậy nào, mũ này là dành cho các cụ rùa đá ở Quốc tử giám đấy!
- Các cụ có ra đường bao giờ đâu mà phải đội mũ.
- Mùa thi sắp đến rồi, sĩ tử tới Quốc tử giám xoa đầu các cụ rùa cầu may rất đông, khiến tóc các cụ không mọc nổi.
- À, tôi hiểu rồi, bác dùng mũ bảo hiểm xe máy chụp lên đầu các cụ để sĩ tử chỉ xoa được lên lớp nhựa, tránh làm mòn da đầu và hệ thần kinh trung ương chứ gì?
- Đúng vậy, có làm thế này mới giữ được di tích cho muôn đời sau
- Mỗi năm, trước mùa thi có vài ngày học sinh mới tới đây xoa lên đầu các cụ với ước ao đỗ đạt, thành tài, hỏng làm sao được.
- Nhưng xoa mãi rồi đầu rùa sẽ mòn đi, còn gì là di tích nữa.
- Tay học sinh cả đời cầm bút, mềm mại như lông ngỗng, chứ có chai sần như mấy ông cửu vạn đâu mà xước xát. Cái đám sĩ tử cũng vuốt ve nhẹ nhàng lắm, có đứa nào đấm đá, cấu véo đâu mà sợ hỏng.
- Nước chảy đá mòn nữa là….
- Thôi đi bác, tôi lại nghĩ khác, cần phải khuyến khích các cháu tới đây cầu xin tổ tiên phù hộ cho việc học. Nhờ những việc làm như thế này mới gây dựng nên được truyền thống hiếu học trong dân chúng.
- Nhưng đây là mê tín dị đoan…
- Không phải mê tín nào cũng có hại đâu bác ạ. Tổ tiên chúng ta cứ đến đầu năm là lập đàn tế Nam giao, hễ đến tiết xuân là giết trâu, mổ gà làm lễ nhập điền, cầu cho mưa thuận gió hoà. Hiệu quả của việc cúng tế này có ai thấy được đâu. Cái quan trọng là nhờ đó đã gây dựng được niềm tin cho cả dân tộc, cả cộng đồng, đáng quí hơn mọi thứ trên đời.
- Nhưng sĩ tử phải chịu khó ôn luyện, không nên quá trông chờ vào thế giới thần linh.
- Đương nhiên rồi. Bác có thấy đưa học trò nào thủ thỉ với cụ rùa xong rồi về nhà nằm ngủ, chờ ngày thi không. Nhiều đứa học chảy máu mắt ra ấy chứ!
- Nhưng đây là di tích, cần phải gìn giữ.
- Thì tôi có xui ai phá hoại đâu. Có nhiều thứ đáng quan tâm hơn nhiều, nào là đạo đức học đường xuống cấp, trong gia đình thì cha không ra cha, con không ra con, chồng không ra chồng, vợ không ra vợ, ông bà thì cờ bạc, sát phạt con cháu, thầy giáo thì song phi cả vào mặt học trò… Ôi!
Cận

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Nhức cả đầu!




- Đi vãn cảnh mà sao bác cứ phóng vù vù thế? Bác không sợ công an phạt à?
- Lo gì, tôi đang “phạt chạy” ấy mà
- Bác nói gì tôi không hiểu?
- Giống như “cưới chạy” thôi. Sắp tới, mức phạt vi phạm an toàn giao thông sẽ tăng gấp nhiều lần, ở trung tâm thành phố sẽ phải nộp phạt cao hơn ngoại thành và vùng quê. Bây giờ, nếu vi phạm còn được phạt giá rẻ, sau này sẽ không có cơ hội để được phạt “ưu đãi” nữa đâu.
- Sao ở thành phố lại phải nộp phạt cao hơn nông thôn hả bác?
- Thu nhập của dân thành phố cao hơn nên đương nhiên phải nộp nhiều hơn, thế mà cũng không hiểu.
- À, thì ra vậy. Có nghĩa là tôi nên kiếm tiền ở thành phố, còn khi ăn tiêu hay khi gây tai nạn giao thông thì cố “nhịn” ra ngoại thành hay về nông thôn, như vậy có lợi hơn?
- Đúng thế, mà gây tai nạn ở vùng sâu, vùng xa, miền núi, hải đảo càng tốt, mức phạt còn rẻ hơn nữa.
- Nhưng tôi có “chủ động” được tai nạn đâu. Nếu tôi vi phạm ở giữa ranh giới hai tỉnh thì sao?
- Thì cố mà nhích về phía tỉnh lẻ.
- Nhưng khi gặp tai nạn gẫy chân, què tay, nằm ngất một chỗ có đủ tỉnh táo đâu mà chạy được sang vùng có giá phạt rẻ hơn?
- Tôi khuyên bác khi đã ngồi lên xe là phải chạy tốc độ tối đa, để khi gặp nạn, người và xe, theo quán tính sẽ văng mạnh sang phía tỉnh bạn.
- Phố Phạm Văn Đồng rất dài chạy qua cả quận lẫn huyện, tức là liên quan đến cả nội thành và ngoại thành, vậy nếu vi phạm luật giao thông trên tuyến đường này thì bị xử phạt theo giá nào?
- Thì tuỳ theo vi phạm ở đoạn nào sẽ phạt theo giá tiền đoạn đó, thuộc quận phải phạt nặng, thuộc huyện thì phạt nhẹ.
- Nhưng trên tuyến đường này làm gì có tấm biển nào chia ranh giới quận huyện đâu?
- Bác hỏi nhiều quá, nhức cả đầu. Gặp trường hợp như vậy thì giao cho cảnh sát giao thông toàn quyền xử lí. Nếu là hôm đẹp trời, người làm nhiệm vụ vui vẻ thì phạt nhẹ, còn hôm nóng bức, bực bội thì cứ thẳng tay phạt cho vỡ nợ mới thôi!
- Thực thi pháp luật mà cảm tính như bác thì chết dân, chẳng ai dám công khai vi phạm nữa đâu, nhưng sẽ có người lén lút chạy bừa chạy ẩu đấy!!!
Cận

Tiếc rớt nước mắt



- Bác Viễn biết không, tôi vừa phải mang ti-vi, tủ lạnh, quạt bàn, máy giặt đi gửi ở nhà mấy đứa con gái đấy!
- Sao lại thế? Trời nóng thế này không có quạt chịu sao nổi, tối đến không có cái ti-vi lấy gì theo dõi tin tức, giải trí?
- Muốn được xếp vào diện hộ nghèo thì phải chịu khổ thôi!
- Vậy còn cái nhà 5 tầng, rộng hàng trăm mét vuông đất thì tính thế nào?
- Có lẽ cũng phải đập đi, thay vào đó là căn nhà lá.
- Gì phải khổ thế, tôi thấy ở quê khối nhà có ô tô, nhà lầu mà vẫn được xếp vào diện hộ nghèo đấy thôi.
- Đấy là do họ chạy chọt được, hoặc là người nhà của quan chức địa phương. Nhà tôi có ai làm to đâu, có mỗi ông anh vợ làm cụm phó cụm dân cư thì ăn thua gì?
- Mà sao đang yên đang lành bác lại muốn làm người nghèo nhỉ?
- Bác hỏi ấm ớ quá, được coi là hộ nghèo đang là nỗi ước ao của bao người đấy. Nếu là hộ nghèo sẽ được hưởng nhiều chính sách như ưu đãi vay vốn, được trợ giúp khi thiên tai, không phải đóng góp gì cho xã hội, con cái học đại học trên thành phố được miễn học phí, thường xuyên được nhận quà cứu trợ, cái đám trộm cướp chúng cũng ít “quan tâm, chăm sóc”
- Thảo nào hôm vừa rồi đọc báo thấy dư luận xôn xao về chuyện một chị ở miền Trung xin được ra khỏi diện hộ nghèo. Nghe nói, đây là trường hợp đầu tiên có hành động dũng cảm như vậy, nhiều người tiếc rớt nước mắt, họ muốn mất tiền để được coi là người nghèo mà có được đâu
- Sao chị ấy “dại” thế nhỉ?
- Đơn giản là chị ấy thấy xấu hổ khi phải ngửa tay nhận trợ cấp của Nhà nước. Chồng mất sớm, người phụ nữ dân tộc Thái này đã cùng 4 đứa con thơ lao động cật lực để thoát nghèo. Khi gia cảnh đỡ khó khăn chị xin ra khỏi diện hộ nghèo, nhường chế độ ưu đãi cho hộ khó khăn hơn
- Một người dân tộc thiểu số mà làm được thế thì đáng nể quá. Không biết cái đám quan chức địa phương đang cậy cục để được coi là hộ nghèo có “lăn tăn” gì không?
- Đừng hi vọng gì ở cái đám đó. Đất nước ta còn lâu mới mở mày mở mặt được khi có nhiều kẻ vẫn đang “đấu tranh” để được làm người nghèo!!!
Cận

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Đánh trống bỏ dùi



- Ông Viễn vừa định bước xuống lòng đường thì bị ông Cận kéo giật lại:- Bác muốn chết hay sao mà đi ẩu thế? Đèn xanh đã bật lên đâu.
- Ôi dào! Bác cứ cẩn thận quá. Mọi khi đèn đỏ tôi vẫn sang đường mà có sao đâu
- Trước khác, giờ khác. Từ nay, người đi bộ mà phạm luật giao thông cũng bị phạt đấy.
- Chủ trương là thế, nhưng đã thấy người đi xe đạp và đi bộ nào bị phạt đâu, chỉ thấy cánh lái ô tô, xe máy bị cảnh sát giao thông tuýt còi thôi
- Mà cũng lạ thật, ở mình mỗi khi xe máy va chạm với ô tô, đối tượng chịu phạt bao giờ cũng thuộc về chủ phương tiện đắt tiền hơn. Sao lại bất công thế hả bác?
- Thì người giàu mới sắm được ô tô, phải chia sẻ hoạn nạn với người đi xe máy cũng là hợp lẽ. Qui luật phân phối lại ấy mà
- Chính vì lối suy nghĩ của những người như bác mà giao thông nước ta mới rối như canh hẹ đấy. Giờ thì khác rồi, vi phạm là xử lí, bất kể người đó đi phương tiện gì
- Người đi ô tô, xe máy phạm luật xử phạt quá dễ rồi, nhưng phạt người đi bộ thì e rằng hơi bị khó đấy. Này nhé, người đi xe đạp đi ngược chiều mà không có tiền thì tạm giữ phương tiện, khi nào mang tiền lên nộp thì trả lại xe. Còn người đi bộ vi phạm không có tiền nộp phạt thì bác làm thế nào?
- Thì bắt người nhà họ nộp hộ
- Nhỡ người thân của họ ở xa hay chết cả rồi thì sao?
- Thì yêu cầu người đó để lại giấy tờ tuỳ thân về nhà lấy tiền
- Nhỡ họ là người lang thang, không nhà cửa, không quê quán, không có giấy tờ gì thì biết lấy gì để nôp?
- Thì bắt người vi phạm để lại quần áo
- Nhỡ họ cởi trần thì làm thế nào?
- Thì tống vào tù. Mà thời buổi này làm gì còn người tứ cố vô thân, đến mảnh khố cũng không có như Chử Đồng Tử thế
- Loại người đó thời nào chẳng có. Bỏ tù người đi bộ chỉ vì họ sang đường không đúng cách xã hội ta không cho phép đâu. Tôi hỏi vặn bác như thế chỉ để nhắc các nhà quản lí rằng, trước khi ban hành một qui định gì, phải bao quát được hết mọi tầng lớp xã hội, kẻo không lại đánh trống bỏ dùi, tốn tiền nộp thuế của dân lắm
Cận

Chữ xấu ra tiền

-Bác Viễn này, nếu còn muốn chơi với tôi thì bác không được ốm nghe chưa!
- Quen nhau mấy chục năm trời giờ mới biết bác cũng quí tôi, thương tôi, biết lo lắng cho tôi
- Ai bảo là tôi thương bác. Chẳng qua là, với đồng lương hưu ít ỏi, bác mà ốm đau, tiền thuốc thang làm sao chịu nổi, thể nào cũng vay mượn tôi, phiền phức lắm
- Thì ra là vậy, giờ tôi mới nhìn rõ bộ mặt kẻ mà tôi gắn bó lâu nay.
- Mất lòng trước được lòng sau mà bác. Bác tính, trong đợt thanh tra vừa rồi người ta phát hiện hàng loạt sai phạm về giá thuốc. Có loại bán đắt gấp mấy chục lần so với giá sản xuất. Cứ cái đà tăng giá này người về hưu, người nghèo tuyệt đối không được phép ốm. Ốm là có tội đấy
- Có tội kia à? thế có bị xử tù không?
- Làm khổ vợ con, làm khổ người thân, bạn bè, phải chạy vạy, vay mượn tiền thuốc thang còn nhục hơn đi tù ấy chứ
- Bác nói cũng có lí. Cơ quan chức năng đi đâu hết mà để các hãng thuốc lũng đoạn thị trường thế nhỉ?
- Cũng có thanh, kiểm tra, nhưng chiếu lệ thôi. Các hãng thuốc quốc tế họ rất có kinh nghiệm đối phó với pháp luật. Riêng khoản chi hoa hồng cho các đại lí, cho các bác sỹ thì họ là bậc thầy
- Bác sỹ mà cấu kết với hãng thuốc thì bệnh nhân có sông được cũng tán gia bại sản. Thầy thuốc như mẹ hiền, ai người ta làm chuyện thất đức đó
- Bác ngây thơ quá. Việc bác sỹ làm tay trong cho các công ty dược hiện rất phổ biến. Công an vừa phát hiện được mấy trường hợp đấy
- Vậy à. Họ cấu kết với nhau như thế nào hả bác
- Đại loại như, dù bác bị đau mắt hay tức ngực, ù tai họ cũng kê cho bác thuốc chống sảy thai…
- Nhưng tôi có phải phụ nữ đâu?
- Điều đó quan trọng gì. Loại thuốc đó uống có chết người đâu mà lo. Vấn đề là bác sỹ sẽ chỉ cho bác ra cửa hàng thuốc tay trong của họ. Nếu bác sang cửa hàng khác để mua cho rẻ thì dược sỹ ở đó sẽ không thể đọc được trong đơn thuốc ghi gì
- Thảo nào mà bác sỹ ở đâu cũng viết chữ xấu quá. Thì ra, chữ xấu ra tiền là thế
Cận

Nẫu cả ruột

- Bác Viễn chuẩn bị đi đâu mà mũ áo gọn gàng thế?
- Thấy ngành du lịch ảm đạm do khủng hoảng kinh tế, tôi quyết định đi xuyên Việt để kích cầu
- Mỗi ngày vợ chỉ cho tiêu có 20 nghìn đồng thì kích được gì? Người như bác ra đường lắm chỉ gây tắc nghẽn giao thông thôi
- Thì góp gió thành bão để cứu ngành công nghiệp không khói mà. Mấy tháng đầu năm nay lượng khách du lịch vào nước ta giảm gần một nửa bác ạ
- Sao dạo này người nước ngoài tới Việt Nam ít thế nhỉ? Do trời nóng quá hay do thức ăn quá đắt đỏ?
- Không phải, chủ yếu là do chiến lược phát triển du lịch thiếu thực tế
- Bác nói gì tôi không hiểu, chẳng phải chúng ta đang đổ ra không biết bao nhiêu tiền của ra để làm công viên mới, xây dựng các khu đô thị hiện đại, tu bổ các danh lam thắng cảnh đó sao?
- Những cái lồ lộ ra đó thì xem làm gì, ở nước họ có đầy. Cái họ muốn khám phá phải lạ cơ. Chẳng hạn ở Thái Lan có sextour, ở Singapore có du lịch chữa bệnh, đi Malaysia để mua hàng giá rẻ, sang Cam-pu-chia để ngắm ăng-co-vat…
- Thì nghĩ ra những cái độc đáo vào. Chẳng hạn như thấy khách du lịch tới là người bán hàng rong phải nhảy ngay lên lưng bắt mua quà lưu niệm, khi nào họ chịu “suỳ” tiền ra mới tụt xuống. Người nước ngoài vào quán ăn là phải “chặt chém” không thương tiếc, làm sao để họ nhẵn túi càng nhanh càng tốt, không còn tiền mua vé máy bay về nước, buộc người nhà họ phải gửi tiền sang nuôi nấng…
- Bác cứ đùa, nghiêm túc đi nào. Theo bác phải làm gì để thúc đẩy phát triển du lịch?
- Việt Nam mình có nhiều thứ để khám phá lắm, nhưng theo tôi, để thu hút và giữ chân du khách, việc cần làm ngay là phải “thuần hoá” ý thức người dân đã
- Bác nói gì tôi không hiểu
- Phải địa vị bác, bác có quay lại xứ này không khi mà đi trên đường luôn giật mình thon thót vì tiếng còi xe. Đi sang đường mà không cẩn thận va phải đám thanh niên đi xe máy là bị chúng nhảy xuống “thụi” vào mặt. Rồi khói, rồi bụi, rồi cướp giật ở xó xỉnh nào cũng có….
- Thôi bác đừng nói nữa! Nẫu cả ruột
Cận

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Phải luyện công phu

- Bác Viễn đi mua giày tập ba lê cho cháu nội đấy à?
- Đâu có, mua cho tôi đấy chứ!
- Cái gì, ở cái tuổi sắp nhập khẩu địa ngục như bác mà còn thích chơi trò con trẻ hay sao?
- Đâu phải tôi đú đởn, tôi tập để phòng thân thôi.
- Bác nói gì tôi không hiểu?
- Thế bác không biết người ta đang lát lại toàn bộ vỉa hè quanh hồ Gươm à?
- Làm đẹp thành phố là việc nên làm mà.
- Vấn đề là, lần này người ta thay thế gạch lát xi măng bằng đá xanh, nghe nói tốn những 50 tỷ đồng.
- Muốn đẹp thì phải chấp nhận tốn kém, có thế mới xứng với thủ đô ngàn năm văn hiến chứ!
- Nhưng những phiến đá nặng 50 kg này đều được mài nhẵn thín. Vô phúc mà dẫm lên đó hôm trời mưa thì có mà trượt xuống tận đáy hồ.
- Cách đây vài năm, ở một thành phố miền Trung người ta cho lát cả một dãy phố bằng đá Granit bóng loáng. Chỉ sau có vài cơn mưa đã có hàng chục người phải nhập viện vì bị ngã chùn xương sống, chấn thương sọ não. Nạn nhân bị gẫy chân, gẫy tay thì không đếm xiết. Sao Hà Nội không lấy đó làm bài học nhỉ?
- Họ lát đá trơn trượt như vậy chắc là để hạn chế người đi bộ và đám tập thể dục buổi sáng quanh hồ đấy mà!
- Sao lại thế, nơi trung tâm văn hoá thì càng có nhiều người qua lại càng vui chứ!
- Họ sợ người đi bộ rầm rập sẽ làm cụ rùa suốt ngày giật mình thon thót còn tâm sức đâu mà đẻ ra rùa con nối dõi. Hơn nữa, đám tập thể dục buổi sáng toàn người già cả, ăn mặc thì thỗn thện, nhảy nhót tơn tớn quanh hồ, trông chướng mắt lắm!
- Vỉa hè trơn quá, người đi bộ tràn xuống lòng đường thì sao? Ùn tắc, tai nạn giao thông ai chịu trách nhiệm?
- Thì lát đá cả xuống lòng đường. Tôi đảm bảo xung quanh hồ Gươm sẽ vắng hoe, lúc đó nơi đây mới thực sự trở nên lãng mạn, nên thơ.
- Giờ tôi mới hiểu bác đi học ba lê là để giữ thăng bằng khi dạo chơi quanh bờ Hồ. Bác cho tôi theo học cùng với.
- Người to béo như bác tập ba lê không ăn thua, phải luyện công phu kia.
Cận

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Cẩu thả với bản thân

- Sắp vào hè rồi, bác Viễn đã chuẩn bị đầy đủ phương tiện chống nóng chưa?
- Thì quạt điện, điều hoà sắm từ năm ngoái cứ thế mà bật lên thôi
- Năm nay khác, trời nóng hơn nhiều, bác phải mua thêm đi kẻo đến lúc “cháy” hàng trở tay không kịp đâu
- Phòng khách, phòng ngủ có đủ quạt điện, điều hoà, mua nữa biết lắp vào đâu
- Thì lắp ở bếp, nhà vệ sinh hay ngoài vườn ấy, thiếu gì chỗ. À mà nhà bác đã mua máy phát điện chưa
- Để làm gì, dạo này có mấy khi mất điện mà lo
- Bác cẩu thả với bản thân quá. Có mùa hè nào mà điện không bị cắt đâu. Đến lúc đó bác làm thế nào?
- Thì dùng quạt nan cũng được chứ sao. Nằm quạt cho vợ ngủ cũng thú ra phết bác ạ. Mỗi lần ngơi tay quạt là mụ ấy nhà tôi lại phều phào nhắc:”mình ơi mạnh nữa, mạnh nữa nào” khiến tôi lại liên tưởng đến một thời hào hùng đã qua. Chà, chà!...
- Bác là chúa mơ mộng hão huyền. Tôi lo lắm, trời nóng quá mà không có điện là lứa anh ẹm mình dễ “tạch” lắm đấy
- Không hiểu sao nước mình sông suối nhiều, mỏ than cũng lắm mà luôn thiếu điện nhỉ?
- Thì thiếu vốn chứ sao nữa
- Chả phải, nhiều doanh nghiệp đổ vốn ra làm nhà máy điện cho nước ngoài. Ngay trong bản thân ngành điện năm ngoái đã đề xuất chia thưởng cho cán bộ công nhân viên mấy nghìn tỷ đồng cho thấy họ không thiếu tiền
- Vậy chắc do quản lí yếu kém, dẫn đến thất thoát điện năng quá lớn
- Cái đó thì đúng rồi, nhưng cũng chỉ là một lí do nhỏ
- Nguyên nhân tiếp theo là…là… tôi chịu thua rồi đấy
- …Là do độc quyền. Thử hỏi, bác là nhà sản xuất, hàng hoá bác làm ra, bác không được bán trực tiếp cho người tiêu dùng mà phải thông qua thằng hàng xóm tham lam, luôn tìm cách ép giá, bác có chịu được không
- Tôi ấy à, tôi sẽ cạch mặt
- Nhiều doanh nghiệp cũng nghĩ vậy và họ cũng chẳng sung sướng gì khi mang ánh sáng cho người nước ngoài trong khi đồng bào mình vẫn phải sống trong vòng tối tăm đâu. Buồn lắm!
Cận

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

Ngớ ngẩn quá

- Bác Viễn này, cánh già chúng mình có nên tổ chức giải thưởng hàng năm dành cho người về hưu tiêu biểu không?
- Cũng hay đấy, nhưng lấy đâu ra kinh phí để thực hiện?
- Cái đó tính sau, cái quan trọng là chúng ta đã có ý tưởng và cần phải đi đăng kí sở hữu trí tuệ ngay kẻo có người hớt tay trên mất
- Ôi dào, ý tưởng thì khó gì. Vấn đề là có đưa được ý tưởng đó vào thực hiện hay không. Mới đây, có một ngành nọ phát động cuộc thi Người giáo viên tiêu biểu cấp quốc gia đấy…
- Chắc họ tổ chức ngon nghẻ lắm?
- Đã làm được gì đâu. Ý tưởng vừa đưa ra đã bị dư luận phản đối ầm ầm
- Sao lại phản đối? Ngợi ca những tấm gương trong giáo dục là cần thiết, cần phải được khuyến khích chứ
- Không đơn giản như bác nghĩ đâu, khó lắm. Theo bác thì người giáo viên phải làm những gì để được công nhận là nhà giáo tiêu biểu
- Thì phải lên lớp đúng giờ, dù chỉ vào lớp ngồi ngắm học sinh. Trong giờ học có buồn đi vệ sinh cũng phải nhịn không được bỏ lớp, bỏ tiết. Để được học sinh yêu quí thì chịu khó mua bánh kẹo cho chúng ăn trong giờ giải lao. Khi đồng nghiệp nhờ chở đi mua quần áo là phải sẵn sàng. Cấp trên chưa ho là phải mua thuốc trước để đón đầu…
- Những tiêu chí đó nhiều người đang làm rất tốt, phải có độ “khó” hơn nữa cơ
- Thì đại loại như, có cầu cũng không được đi mà hàng ngày phải gương mẫu lội bộ qua dòng nước lũ để đến với mái trường thân yêu. Chỉ với đồng lương còm cõi mà vẫn nuôi được hai bên nội ngoại cùng chồng, con cái và bản thân hồng hào, béo tốt, tăng cân đêu đặn, dư thừa sức khoẻ để cống hiến ngày càng nhiều cho xã hội…
- Thôi, thôi! Bác đùa đấy à? Hãy nghiêm túc đi nào
- Tôi đùa là vì cái phong trào mà người ta phát động này hoàn toàn không có tính khả thi. Trong bản thân một ngôi trường đã khó khẳng định giáo viên này tốt hơn, giỏi hơn giáo viên kia, vậy thì ở cấp quốc gia giáo viên trường này biết gì để bầu giáo viên trường khác được
- Thì tự bầu cho mình cũng được chứ sao
- Nếu thế thì trường nào cũng có một giáo viên tiêu biểu cấp quốc gia à?
- Ừ nhỉ! Nếu thế thì ngớ ngẩn quá.
Cận

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

Hư lắm cơ




Bác Viễn đi đâu mà lỉnh kỉnh máy ảnh thế kia? Nếu đi chụp người đẹp thì cho tôi đi với, cái “món” đó bổ mắt lắm.
Các cô trẻ đẹp ai người ta thuê người chụp nghiệp dư như tôi. Tôi đi chụp cụ Rùa Hồ Gươm đây.
Để chụp được cụ phải mất công lắm. Biết cụ nổi lên lúc nào mà chụp?
Mấy bữa nay cụ nổi thường xuyên, chịu khó chờ là chụp được thôi.
Hôm vừa rồi tôi cũng được ngắm cụ bơi là là trên mặt nước. Chả biết thân thể cụ hoành tráng đến đâu, riêng cái đầu đã to bằng cái cối xay, chỉ mới ngắm qua thôi đã thấy ngưỡng mộ quá. Tại sao dạo này cụ hay nổi lên thế nhỉ?
Bác tính, nước hồ ngày càng cạn, ô nhiểm mặt nước làm cho tôm cua cá bạn bè thân thiết của cụ chết cả, chẳng có ai chơi cùng, cụ phải ngoi lên mặt nước để ghi nhớ mặt mấy đứa hay vứt rác xuống hồ chứ!
Này bác, sao người ta không thả cả đàn rùa xuống mà chỉ để có mình cụ dưới hồ nhỉ? Ở dưới đó một mình chắc cụ cô đơn lắm!
Đã là hồn phách của dân tộc thì càng khó kiếm càng quí. Cụ thuộc loài cực hiếm, trên thế giới chỉ còn có 4 cụ thôi. Thả loại rùa khác xuống hồ, giữa chúng cũng không thể phối giống được, chẳng may gặp phải mấy con “đầu gấu” chúng gặm hết chân tay của cụ thì ai chịu trách nhiệm?
Làm gì đến nỗi thế, rùa vốn là loài hiền lành mà.
Thôi đi bác, chúng chỉ hiền với những con đồng chủng thôi. Cứ nhìn vào con người là thấy ngay thôi, cùng một màu da mà còn cắn nhau chí chóe kia kìa.
Còn một cụ ở hồ Đồng Mô, sao không đưa về Hồ Gươm để các cụ đoàn tụ và tiện thể để các cụ phối giống với nhau nhỉ?
Đã lên chức cụ rồi, thở còn chẳng ra hơi, còn sinh với đẻ nỗi gì.
Mỗi lần nghĩ đến cụ là tôi lại thấy xót xa cho thế giới tự nhiên. Nhiều loài đã tuyệt chủng. Không hiểu vì lí do gì mà thời gian gần đây chúng biến mất nhanh thế nhỉ?
Bác tính, với qui mô, tốc độ phát triển các quán đặc sản thú rừng như hiện nay mà các loài thú quí hiếm vẫn sinh sôi nảy nở được mới là điều lạ.
Thời buổi sản xuất dư thừa như hiện nay mà sao con người vẫn thích “chén” động vật hoang dã thế nhỉ? Thời bao cấp đói khổ là thế mà có thấy ai ăn rùa hấp bia, cà cuống rang bơ đâu.
Quan trọng là ý thức người dân và kỉ cương phép nước bác ạ. Khối vị trong nhà treo đầy ngà voi, sừng bò tót thì nói được ai. Có ông còn than vãn tối đi ngủ mà không “làm” một cốc nước sừng tê giác là người cứ nóng ran lên, không tài nào ngủ được. Người lớn mà còn “hư” như thế thì nói làm sao được con trẻ?!?!
Cận

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

Bệnh của thiên hạ

- Đi đâu mà tất bật vội vàng thế bác Viễn?
- May quá, gặp bác ở đây, đỡ phải qua nhà. Tôi định mua mấy miếng đất, muốn rủ bác đi xem cùng.
- Chà, chà! Kín tiếng quá, cứ giả nghèo giả khổ, đùng một cái trở thành địa chủ. Mỗi mét vuông đất giờ có giá hàng chục triệu đồng, bác định mua mấy héc-ta?
- Ai bảo bác là tôi muốn làm nhà ở? Tôi mua vài mét vuông đất nghĩa trang để chôn cất đôi vợ chồng già thôi.
- Vậy mà tôi cứ tưởng… Thiêu quách đi cho rồi, đỡ khổ con cháu mất công thăm viếng. Tiền mua đất để tôi với bác đi uống rượu cho sướng.
- Không được, cứ nghĩ cảnh thân xác mình bị đốt cháy, rải tro theo gió mà tôi rùng cả mình. Mình phải giữ lại mộ phần để con cháu đời đời hương khói chứ
- Người ta là nhà chính trị hay nhà khoa học tài năng có nhiều cống hiến cho nhân loại thì không nói làm gì, đằng này, một lão bảo vệ về hưu như bác, cơ thể đã mục ruỗng cả, đến giun dế chúng cũng chê thì lưu danh muôn thuở để làm gì?
- Gần đây báo chí có đưa tin một tử tù muốn cống hiến các bộ phận cơ thể cho khoa học đấy. Đến tên tù mà cũng muốn lưu lại chút gì đó cho hậu thế nữa là tôi, một tổ trưởng bảo vệ có thâm niên mấy chục năm trong nghề.
- Người tử tù đó làm vậy là để chuộc lại tội lỗi anh ta gây ra, chứ đâu phải do háo danh như bác.
- Háo danh là bệnh của cả thiên hạ chứ riêng gì tôi. Đi qua khu vực miền Trung bác sẽ thấy mộ phần san sát, cái nào cũng hoành tráng hơn cả nhà ở của người sống. Chúng như muốn thể hiện đẳng cấp của người nằm trong đó bác ạ
- Người có công với đất nước, với dân tộc có mấy ai màng đến những cái hình thức đó. Cái đám tham nhũng, chụp giựt bao giờ chẳng muốn được chết trong phè phỡn
- Vậy ở thế giới bên kia cũng phân biệt giàu nghèo hả bác?
- Trần sao, âm vậy mà!
- Bác đã nói thế thì tôi càng quyết tâm phải sở hữu một ngôi mộ thật to. Không mọc mũi sủi tăm nơi trần thế được thì phải phát tướng nơi địa ngục chứ bác. Thôi tôi đi đây, kẻo muộn rồi.
Cận

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

Xa xỉ với tương lai

- Bác Viễn đi đâu về mà mặt mũi đăm chiêu thế?
- Tôi vừa đi xem phim ngoài rạp về
- Chà, chà! Sao hôm nay bác ăn chơi thế? Mỗi chiếc vé xem phim mấy chục ngàn bạc ít ỏi gì đâu. Bác vừa xem phim gì về vậy?
- Siêu phẩm 2012, kinh khủng lắm bác ạ
- Bác kể tôi nghe với
- Phim nói về nỗi kinh hoàng của ngày tận thế, chỉ có một nhóm thoát chết, và họ được sống để chiêm nghiệm lại những gì mình đã gây ra
- Sao gần đây người ta nói nhiều về việc trái đất bị huỷ diệt thế nhỉ?
- Bởi vì cái ngày đó cũng không còn xa nữa
- Bác cứ bi quan, tôi vẫn thấy trời xanh, mây trắng, chim hót líu lo, có biểu hiện gì của ngày tận thế đâu
- Giờ này mà bác vẫn còn u mê quá. Giữa mùa đông mà Hà Nội nóng như mùa hè, thủ đô Matxcova nhiệt độ xuống âm 22 độ C, khắp nơi ngập lụt, giông bão, báo hiệu sự giận dữ của thế giới tự nhiên đấy
- Tôi nghe nói vừa diễn ra Hội nghị Copenhagen bàn về biến đổi khí hậu và nóng lên toàn cầu mà?
- Họp cho vui thôi, thế giới khó mà ký được một văn bản ra hồn khi vẫn còn tình trạng cá lớn nuốt cá bé. Chỉ khổ cho những nước đang phát triển như Việt Nam, khí hậu nóng lên, nước biển dâng tràn, mấy chục phần trăm dân số mất đất không biết sẽ đi đâu về đâu
- Vậy thì mình phải tự lo lấy thân chứ
- Vấn đề là lo như thế nào, khi mà tình trạng xả thải nước bẩn ra sông hồ vẫn ngày càng phát triển, rừng vẫn bị khai thác triền miên, kiểm lâm hàng ngày vẫn đổ máu vì lâm tặc, đi đến đâu cũng thấy rác, thật kinh khủng quá
- Sao ý thức dân mình giờ kém thế nhỉ?
- Dân thời nào cũng vậy thôi. Họ trở nên thiếu ý thức là do kỉ cương phép nước không nghiêm, người trên thiếu gương mẫu, người dưới đâm nhờn. Nhiều quan chức nghiện ăn thú rừng, thích ngủ nhà sàn, bảo sao mà rừng không bị phá. Trưởng hạt kiểm lâm tiếp tay cho lâm tặc, chủ tịch xã lại sản xuất hàng giả, buôn lậu động vật quí hiếm, công ty giữ gìn vệ sinh môi trường lại đổ trộm đất thải ra đường phố để moi tiền Nhà nước hai lần…
- Thôi bác đừng nói nữa, tôi ù hết cả tai rồi. Tóm lại, bây giờ chúng ta phải làm gì?
- Nghe nói người ta mới phát hiện trên sao Hoả có nước, hay là chúng ta lên đó sống vậy?
- Với ý thức bảo vệ môi trường kém thế này thì sao Hoả cũng chẳng tồn tại được mấy nả đâu. Chỉ thương đám con cháu chúng ta phải gánh chịu hậu quả từ sự vô trách nhiệm và tham lam của các thế hệ ông cha
Cận

Trăm năm bia đá

- Sao dạo này trông bác Viễn có vẻ buồn vậy? Có phải do tuần trước tôi đi uống bia mà không mời nên bác giận phải không?
- Tôi buồn là do gần chót đời rồi mà vẫn còn một việc chưa làm được.
- Nhà cao cửa rộng này, vợ đẹp, con cái thành đạt này, lại có mấy quyển sổ tiết kiệm đủ để sống sung túc tới chết, bác còn muốn gì nữa
- Phù phiếm, phù phiếm tất. Những cái đó khi chết có mang đi được đâu. Cái tôi cần là được lưu danh muôn thuở kia.
- Chà… chà| Đúng là tư tưởng của bậc đế vương. Thế bác định đi vào lịch sử bằng cách nào?
- Tôi định đợt này thi nghiên cứu sinh, lấy cái bằng tiến sỹ bác ạ
- Nhưng bác có biết một chữ nước ngoài nào đâu mà đòi thi?
- Thế bác tưởng ông tiến sỹ nào cũng biết ngoại ngữ chắc? Khối ông tiếng mẹ đẻ còn chưa nói sõi kia kìa.
- Thời buổi bây giờ khác rồi bác ạ. Người ta đang phấn đấu đào tạo tiến sỹ đạt chuẩn quốc tế đấy.
- Đạt chuẩn quốc tế cũng có dăm bảy loại. Nếu chỉ tính trong phạm vi ba nước Đông dương thì mình vượt chuẩn rồi, cần gì phải phấn đấu. Tôi chỉ cần cái bằng tiến sỹ ở mức này thôi
- Tiến sỹ là bậc học cao nhất, là cái ngọn của tri thức. Nhìn vào hoa, vào quả trên đó người ta có thể hiểu được cái gốc có được vun sới cẩn thận, có vững bền hay không. Sách giáo khoa ở bậc phổ thông còn chẳng viết nổi, làm sao mà đào tạo được tiến sỹ ở trình độ quốc tế kia chứ. Có chăng chỉ là tiến sỹ giấy, tiến sỹ ma.
- Ma hay giấy thì có sao, miễn có tên trên bảng vàng, bia đá là được rồi
- Bác cứ mơ mộng hão huyền. Thời xưa, mấy năm trời người ta mới phát hiện được vài ông tiến sỹ. Đa phần là thực tài, đều được lưu danh muôn thuở vì những đóng góp to lớn cho đất nước. Còn bây giờ ấy à…
- Bây giờ thì làm sao? Nhiều người vừa có cái bằng tiến sỹ là được bổ nhiệm ngay đấy thôi, tha hồ mà cống hiến nhé.
- Đây chính là hạn chế của chúng ta. Khi chưa rạch ròi được giữa vai trò nhà quản lí với nhà khoa học thì đất nước khó có được một đội ngũ trí thức tử tế lắm
- Tôi còn nghe nói sắp tới người ta sẽ khắc tên các tiến sỹ vào bia đá đấy. Ước gì…
- Thôi đi bác. Đá người ta khai thác để lát nền nhà vệ sinh hết rồi. còn đâu để khắc tên tiến sỹ. Trăm năm bia đá cũng mòn mà bác
Cận

Một món khoái khẩu

- Đố bác Viễn người Việt mình thích ăn gì nhất?
- Ăn phở, ăn nem, thịt thú rừng, người giàu thì mê yến sào, súp vây cá mập…
- Sai bét. Dân mình bây giờ rất thích ăn sắt, mê hơn mọi thứ trên đời
- Bậy nào, sắt cứng thế ăn sao được, ăn vào có mà thủng dạ dày à.
- Thủng dạ dày đã ăn thua gì, khối kẻ tù tội, thân tàn ma dại vì sắt mà có sợ đâu, cứ hở ra là ăn, bao nhiêu cũng ăn hết
- Thán phục, thán phục, bác có thể giới thiệu những người có hệ tiêu hoá đặc biệt đó cho sách kỉ lục thế giới được đấy
- Bác giả vờ “ngố” đấy à? “Ăn” ở đây là tham ô, tham nhũng, bác hiểu chưa?
- Ôi dào, vậy mà tôi cứ tưởng… Thế ai tham ô, ai tham nhũng?
- Đúng là cháy nhà ra mặt chuột bác ạ. Hôm vừa rồi sóng đánh vỡ mấy đoạn đê chắn triều cường ở một thành phố phía Nam…
- Thiên tai phá hỏng công trình nhân tạo là chuyện bình thường mà.
- Vấn đề là trong cả đoạn đê dài được làm bằng bê tông bị vỡ đó chỉ có lèo tèo vài thanh sắt.
- Chết, chỉ có cát và xi măng sao gọi là bê tông được. Hay là khi bê tông bị vỡ, cá nó tha hết sắt về làm tổ rồi. Làm công trình đê chắn biển đó có tốn không bác?
- Hàng trăm tỷ đồng chứ có ít đâu. Bao mồ hôi nước mắt của người dân giò trôi ra sông ra biển hết
- Có khi mấy tay chủ thầu xây dựng sợ nước biển ăn mòn nên rút sắt ra để tiết kiệm cho nhà nước cũng nên
- Nhà nước nào khuyến khích kiểu làm đó. Số tiền ăn cắp đựơc chui vào túi cá nhân cả thôi, thật khốn nạn quá
- Khe khẽ cái mồm thôi, kẻo tai vách mạch rừng…
- Sợ gì mà phải giấu. Có phải chỉ riêng đê biển đâu, cọc tiêu chỉ đường cốt tre, nhà cao tầng bị rút lõi sắt bị bắt quả tang đầy ra kia kìa
- Này bác, không biết căn hộ chung cư cao cấp tôi mới dọn đến ở có bị ăn bớt sắt hay xi măng không nhỉ?
- Đợi khi nào có động đất bác sẽ biết ngay thôi. Cứ cái đà phá hoại môi trường thế này thì cái ngày ấy không còn xa nữa đâu
- Khổ cái thân tôi, chưa kịp ăn chơi, hưởng thụ gì mà đã gặp động đất thì uổng quá
Cận