Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

Giao trứng cho ác



- Nghe nói con gái bác Viễn sắp cưới phải không, chúc mừng nhé!
- Cám ơn bác! Cháu nó lấy chồng xa nên gia đình buồn quá, chẳng muốn tổ chức linh đình làm gì.
- Ở đâu thì cũng là nước mình, giao thông bây giờ thuận tiện lắm, nhoắng một cái là đến nơi, việc gì phải ủ rũ thế?
- Khốn nỗi, cháu nó lại lấy chồng nước ngoài, mấy năm chẳng về thăm nhà một lần, dễ mất con lắm bác ạ.
- Kêu ca cái gì, khi nó gửi đô-la về thì ai tiêu cho. À, mà cháu nó lấy chồng nước nào vậy?
- Người Hàn quốc hay Đài Loan gì đó, tôi cũng chưa hỏi.
- Xem phim Hàn quốc thấy đàn ông nước họ thật đáng yêu. Rồi đây có con rể đẹp như diễn viên đừng có vác mặt lên nhé. Thế thằng rể của bác bao nhiêu tuổi rồi?
- Cũng còn khá trẻ, kém tôi có 2 tuổi thôi.
- Như vậy là gần 70, chấp nhận được. Ông bạn tôi có cậu con rể hơn bố vợ 10 tuổi, hôm đón dâu, mải cười rơi cả hàm răng giả vào bát súp. Lúc vái gia tiên, chẳng hiểu sao cậu ta ngã dúi cả vào gầm bàn thờ, hô hấp nhân tạo mãi mới tỉnh, từ hôm đó đến giờ toàn ra đầu ngõ đứng cười một mình.
- Tôi cũng đang lo đây. đêm động phòng, thằng rể mà“lao động” quá sức chẳng may bị tai biến mạch máu não thì có mà hết hơi. Con gái mình chưa được làm vợ ngày nào đã phải cõng chồng vào viện châm cứu, tội nghiệp lắm.
- Thì đừng gả cháu nó cho người nước ngoài nữa. Bác đã nghe chuyện cô dâu Việt bị chồng người Hàn quốc đánh chết chưa?
- Tôi cđng có nghe, nhưng bác yên tâm, thằng rể nhà tôi già lắm rồi, cài cái khuy áo còn chẳng làm nổi thì đánh được ai, cùng lắm là bị nó đánh sưng mặt, què chân, què tay, không chết được đâu.
- Biết thế mà còn giao trứng cho ác?
- Nhà nghèo nên con gái phải khổ nhục kế thôi. Làm dâu xứ người mới có tiền gửi về cho bố mẹ làm nhà, nếu khấm khá thì đón cả nhà sang Hàn quốc chơi, tha hồ ăn nấm Kim chi với sâm Cao Ly chứ!
- Chọn rể già thế bác không lo con mình sớm góa bụa sao?
- Chồng chết sớm thì con gái mình mới sớm được hưởng thừa kế. Lấy chồng trẻ, bắp tay to như cái cối say, nó “quại” một phát là con mình toi ngay, chẳng dại.
Cận

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Ngộ chữ cả lượt



- Con người thật kì diệu bác Viễn nhỉ?
- Đúng thế! Bác đang có điều gì vui phải không?
- Chẳng là mấy bữa nay đọc báo thấy viết nhiều về một cô bé đỗ thủ khoa 2 trường đại học, tự nhiên tôi thấy vui, thêm tin tưởng vào lớp trẻ.
- Chắc là thủ khoa của mấy trường không ai thèm đăng kí chứ gì?
- Không, đỗ đầu vào 2 trường đỉnh nhất.
- Kinh thế kia à? Chắc nhà cô bé này phải giàu lắm mới có tiền thuê thầy “xịn” dạy dỗ?
- Trái lại, gia đình cô thuộc dạng siêu nghèo, bố mẹ luôn ốm yếu, nằm một chỗ, mâm cơm quanh năm chỉ có rau với cà.
- Các cụ thường nói “một quả cà bằng ba thang thuốc”, ăn lắm cà thế thì chỉ có ngu đi chứ học giỏi làm sao được?
- Không chỉ hoàn thành tốt việc học, cô còn rất chăm chỉ làm ruộng giúp đỡ bố mẹ.
- Ngày xưa bà Từ Hi thái hậu đãi khách quí món Sâm thử, nhiều người lẩn trốn vì lợm giọng không thể nuốt nổi. Họ không biết đây là những con chuột được nuôi bằng sâm, ăn vào cực kì bổ dưỡng, trí tuệ sáng láng. Có lẽ rau muống và cà nhà cô bé thủ khoa được tưới bằng nước sâm và cao hổ cốt nên mới thông minh thế!
- Vớ vẩn, rau còn chẳng có mà ăn, đào đâu ra sâm với hổ cốt.
- Nếu thế chắc cô bé xấu xí lắm, nhan sắc luôn tỷ lệ nghịch với trí tuệ mà.
- Trái lại, cô ấy xinh đẹp, cao ráo không thua gì mấy cô hoa hậu, hoa khôi.
- Thật à? Con bác với con tôi ăn mặc luôn thừa mứa mà sao chúng dốt thế nhỉ?
- Chắc ăn lắm quá nên lú mề, ngộ chữ hết cả lượt rồi!
- Cứ nghĩ đến con người ta giỏi giang thế tôi lại thấy rầu rĩ hết cả gan cả ruột.
- Cô bé thủ khoa đó có lên Hà Nội học thì cũng sớm thân tàn ma dại thôi!
- Sao bác lại nói thế, giỏi thế, tương lai phải rực rỡ chứ?
- Với đà tăng học phí thế này, sinh hoạt lại đắt đỏ, cô bé sẽ phải quần quật làm thêm để trang trải cho bản thân và gửi về giúp bố mẹ nuôi em ăn học. Vai u thịt bắp như tôi với bác còn chẳng trụ nổi nữa là tấm thân liễu yếu đào tơ.
- Phải cố học để được học bổng chứ!
- Bõ bèn gì. Bác thấy có con cá nào lớn nổi vì thính của người đi câu không?
Cận

Nhất cử lưỡng tiện



- Bác Viễn chắc là thích uống sữa lắm nhỉ?
- Sữa ai chẳng thích. Đến như cụ Cố trong tác phẩm Tắt đèn của nhà văn Ngô Tất Tố còn mê mẩn uống sữa của chị Dậu nữa là người đang phong độ cao như tôi.
- Sữa người thì nói làm gì, tôi muốn hỏi bác có hay sử dụng sữa hộp không?
- Vậy mà tôi cứ tưởng bác chuẩn bị giới thiệu cho tôi một “cô gái Hà Lan” trẻ trung xinh đẹp tràn trề “lương thực” cơ đấy. Sữa hộp lâu rồi tôi không mua vì đắt quá!
- Vậy mà mấy bữa nay các loại sữa lại đua nhau tăng giá đấy!
- Họ tăng giá là để người dân hạn chế sử dụng sữa, tránh nguy cơ béo phì cho thế hệ trẻ. Hành vi này đáng được khen thưởng.
- Thôi đi, bác có biết mỗi đợt tăng giá sữa là người dân bị móc túi vô lí hàng ngàn tỷ đồng không?
- Thì không uống sữa nữa, chuyển sang ăn cái khác.
- Nhưng trẻ sơ sinh lấy đâu ra răng để mà nhai cơm?
- Không ăn được cơm thì chọn cái gì mềm mềm cho trẻ nuốt chửng cũng được chứ sao. Cầu thủ Văn Quyến vừa đẻ ra đã ăn khoai nhoay nhoáy mà “phi” trên sân như tên lửa, có sao đâu?
- Trước khác, giờ khác, thời buổi này làm gì còn ai nuôi con bằng ngô khoai sắn nữa
- Chính vì cái tư duy “đua theo thời đại” của bác mà các doanh nghiệp lợi dụng đấy. Thấy hãng nào bắt chẹt, khách hàng phải đồng lòng tẩy chay ngay, doanh nghiệp không đàng hoàng chỉ có mà khóc tiếng Mán.
- Xăng, dầu, điện, nước tăng giá chỉ cần hạn chế sử dụng là ổn, chứ sữa cho trẻ, hay bệnh tật của người già làm sao mà rút bớt đi được? Viện phí cũng như giá sữa tăng thế chứ tăng nữa người dân vẫn phải bấm bụng chi trả.
- Vậy phải làm thế nào hả bác?
- Mua một con bò sữa về nuôi. Sáng vắt sữa cho con cháu uống, chiều bác cưỡi bò ra công viên chơi, đỡ phải trả tiền xe ôm, nhất cử lưỡng tiện quá còn gì.
Cận

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Tập thể dục nhiều vào


- Chân cẳng tong teo như cành cây khô mà mặc quần sóoc với giày thể thao trông phản cảm lắm bác Viễn ạ.
- Kệ tôi. Tập thể thao chứ đi đâu mà cần phải có tính thẩm mĩ
- Sắp đi Đài Hoa thân hoàn vũ rồi còn bày đặt chuyện tập tành làm gì vậy, đang hồi xuân à?
- Xuân đâu nữa mà hồi? Tôi chịu khó tập là để vớt vát lấy chút sức khỏe, chứ giờ mà đi viện không chết vì bệnh thì cũng chết vì viện phí
- Tôi cũng nghe thông tin ngành thuốc đang đề xuất tăng tiền khám chữa bệnh gấp nhiều lần, cá biệt có thứ tăng hơn 60 lần.
- Chính vì lẽ đó mà nhiều người vào chữa bệnh hắc lào, nấm lang ben, nhưng khi đọc hóa đơn thanh toán đã lên cơn tai biến mạch máu não và nhồi máu cơ tim đấy
- Ngành thuốc căn cứ vào đâu mà tăng lắm thế nhỉ?
- Chẳng riêng gì ngành này, các ngành khác khi đề xuất tăng giá đều đưa ra con số chót vót để nhà nước trừ hao đi là vừa
- Liệu sau khi tăng viện phí các dịch vụ khám chữa bệnh có được cải thiện không bác?
- Đừng có mà nằm mơ! Bác không thấy giá xăng dầu, điện, học phí tăng đã nhiều lần mà chất lượng phục vụ vẫn trên đà tuột dốc hay sao?
- Vậy phải làm thế nào bây giờ?
- Phải tập thể dục nhiều vào, nếu thấy có bệnh thì mua thuốc chuột mà uống, đừng để phải vào viện mà khuynh gia bại sản đấy
- Đến lúc ấy thì thuốc chuột cũng sẽ tăng giá. Nếu chẳng may mua phải thuốc chuột rởm, uống vào không chết lại béo phây phây, mỗi bữa ăn chục bát cơm, lúc nào cũng thèm giăm bông, bít tết, nhìn thấy chị em mà mắt cứ long lanh lên thì có mà hết hơi
- Tăng viện phí để trả lương cho y bác sỹ cao hơn, đến lúc đó chắc tiêu cực sẽ hết bác nhỉ?
- Làm gì có chuyện đó. Bác có thấy con chuột nào vào kho thóc chỉ ăn uống no nê rồi về nhà nằm ngủ không? Khi về hang, bao giờ chúng chẳng tha theo vài hạt để dự trữ. Con người cũng thế thôi, họ hay lo xa lắm
- Nếu đúng như lời bác nói thì việc ba đến năm người bệnh nằm chung một giường sẽ vẫn diễn ra?
- Bác phải cám ơn bệnh viện đã tạo cơ hội chứ kêu ca gì. Thử hỏi, ở nhà bác có khi nào cùng lúc được gác chân lên người mấy em xinh tươi không?
- Chẳng may nằm cạnh mấy em bị thần kinh, suốt đêm ngoác miệng ra cười thì hãi lắm
- Già rồi mà còn kén cá chọn canh
Cận

Người thầy hiện đại



- Bác Viễn này, nhìn cái dáng lòng khòng, chân tươi, chân héo của bác mà tôi
chán quá, chẳng mang quốc hồn quốc túy gì cả.
- Ô hay cái bác này, ngứa mồm hay sao mà hôm nay thích chọc vào nỗi đau của tôi vậy?
- Hơi đâu mà đi trêu ghẹo bác, chẳng qua là trong thời buổi hội nhập này cái gì người ta cũng nâng lên tầm quốc gia, quốc tế nên tôi nhắc bác thực hiện nghĩa vụ công dân thôi.
- Nước mình đang cố gắng thoát khỏi kiếp nghèo, mọi thứ còn lạc hậu, yếu kém lắm, đã có gì xứng tầm thế giới đâu?
- Thế thì phải cố mà tìm ra cái gì đó quảng bá rầm rộ lên như “quốc hoa”, “quốc rau”, “quốc gạo”, “quốc thịt” chẳng hạn.
- Ôi nếu thế thì nước mình có nhiều thứ mà nước khác không có lắm, ví dụ như “quốc vượt đèn đỏ”, “quốc chửi bậy” “quốc vứt rác bừa bãi”…
- Thôi, thôi! Đấy là những cái tiêu cực, cái xấu, phải giấu đi chứ!
- Nghe nói gần đây ngành giáo dục muốn đưa bộ môn Vovinam vào trường học, đây chính là sự khởi đầu cho “quốc võ” đấy!
- Ồ, tốt quá! Từ nay các cháu sẽ có sức khỏe để “cõng” cặp sách đến lớp. Cái đám học sinh hư được học võ sẽ chỉ “xử lí” thầy cô, bạn bè bằng tay chân, không cần đến gậy gộc, dao, kéo nữa, chắc chắn sẽ hạn chế được nhiều cái chết thương tâm.
- Thì dạy cả giáo viên nữa, để họ có cái mà phòng thân.
- Có người năm sáu chục tuổi đầu rồi, đi từ nhà đến lớp đã hết cả hơi, giờ lại lên tấn, xuống tấn, múa côn vù vù là dễ mắc chứng lao phổi lắm. Khi song phi trò hư, thầy phải nhảy lên, tóc bạc trắng bay phấp phới đẹp như trong phim kiếm hiệp ấy bác nhỉ?
- Hình ảnh người thầy hiện đại nó phải thế, nhưng chẳng may đá không trúng rơi xuống sân trường thì có mà tan xương nát thịt. Lương ba cọc ba đồng lấy đâu ra mà thuốc thang, thương lắm!
Cận

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2010

Tha hồ ngắm



- Mới có mấy hôm không gặp mà trông bác xọm hẳn đi, vết nhăn đầy trên trán, gia đình có chuyện gì à?
- Vợ con thì nghĩa lí gì, tôi đang lo lắng cho dịp Đại lễ nghìn năm Thăng Long
- Cái đó đã có nhà nước lo, thêm bác chỉ tổ quẩn chân chứ ích gì đâu
- Ý thức công dân của bác kém quá. Mỗi người một chút công sức mới làm cho Thủ đô đẹp lên được chứ
- Ối dào, những lời sáo rỗng đó chỉ thích hợp trong các cuộc họp tổ dân phố thôi. Bác đã đóng góp được cho thành phố mấy tỷ rồi?
- Tiền bạc thì ăn nhằm gì, còn khối thứ đáng quí hơn nhiều
- Vậy bác định dựng tượng hay cổng chào bằng vàng khảm ngọc bích à?
- Tầm thường, quá tầm thường. Đầu óc bác chỉ tưởng tượng được đến thế thôi sao?
- Thú thực là tôi có được ăn học đến nơi đến chốn đâu mà nghĩ được cái gì to tát. Thôi, bác nói đi, tôi tò mò lắm rồi
- Vậy tôi hỏi bác khi mưa to Hà Nội có ngập không?
- Còn phải nói, khắp nơi mênh mông nước
- Con người lúc đó làm gì?
- Người nằm nhà, kẻ bơi đến cơ quan.
- Vậy giả dụ, vào dịp Đại lễ xuất hiện trận mưa như hồi năm 2008 thì Hà Nội sẽ thế nào nhỉ?
- Ối giời! Lúc đó sông Tô Lịch, sông Nhuệ sẽ được đổi tên là dòng sông Tây
- Ý bác muốn nói gì?
- Thì dịp này người nước ngoài đến Hà Nội sẽ rất đông. Nước ngập khắp nơi, nắp cống lại bị bọn nghiện lấy mất cả, Mấy ông Tây bà đầm không thạo đường đi lối lại sẽ tụt xuống cống như sung rụng. Từ đây, họ sẽ trôi ra sông, rồi từ sông ra biển để trở về quê hương
- Chính vì lẽ đó nên hàng năm nay tôi phải bạc đầu nghĩ cách giúp chính quyền giải quyết bế tắc này đấy
- Thì ra vậy. Nghe nói, nước ngoài họ dùng hóa chất bắn tan các đám mây đen từ xa được mà
- Tốn kém lắm, hàng tỷ đô-la chứ ít đâu. Cách làm này chỉ ngăn được mưa trút xuống Hà Nội thôi, có ngăn được lũ từ khắp nơi tràn về thủ đô đâu
- Nghe nói chính quyền thành phố định xây hầm chứa nước đấy
- Viển vông quá. Hàng tỷ mét khối nước từ trên trời rơi xuống, hầm nào cho lại. Hơn nữa, lấy đất đâu ra để đào hầm?
- Tốt nhất là chẳng làm gì cả. Mưa cho nó mát. Khách du lịch họ khoái bơi lắm. Những ngày đó mà trời nóng 45-46 độ lại bị cắt điện mới đáng lo
- Phỉ phui cái mồm bác. Trời càng nóng càng thích chứ sao. Đến lúc đó các quan chức cũng như du khách, già trẻ, gái trai ai cũng trần trùng trục cả, tha hồ mà ngắm, sướng nhé

Cận

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Vì tương lai thôi mà




- Bác Viễn đi đâu về mà trông tơi tả thế kia, vừa gặp “em” nào phải không?
- Còn phong độ để “giao lưu” được với các cô thì nói làm gì. Tôi tiều tụy thế này là vì tương lai đất nước đấy
- Nghe to tát quá nhỉ. Hồi còn trẻ chẳng cống hiến được gì, giờ đã héo khô héo quắt thì chỉ tổ làm gánh nặng cho xã hội thôi. Thế bác vừa làm gì cho tương lai đất nước thêm rạng rỡ vậy?
- Chẳng là, suốt mấy đêm nay, tôi phải ngồi vạ vật ngoài vỉa hè cho muỗi nó đốt, sưng hết cả người
- Bị bà xã đuổi ra khỏi nhà à? Ai bảo “hư” cho lắm vào
- Sắp xuống lỗ rồi có muốn hư cũng chẳng được. Mấy đêm nay tôi phải đi xếp hàng nộp hồ sơ vào lớp một cho đứa cháu nội, vất vả quá
- Khắp các vùng miền núi, vùng sâu, vùng xa, giáo viên phải đến từng nhà vận động, năn nỉ các em đến trường, sao bác lại phải lao tâm khổ tứ thế nhỉ?
- Ở thành phố nó khác. Mình chậm chân một chút thôi là con cháu thất học ngay
- Bác đừng có nói quá lên như thế. Tôi cũng vừa đi đăng kí cho đứa cháu vào lớp một, có thấy khó khăn gì đâu
- Đấy là trường của phường, học đúng tuyến. Bác thử xin cho cháu học trái tuyến, vào trường điểm xem, chẳng vỡ mặt ấy à
- Học đúng tuyến gần nhà, đưa đón thuận tiện, chẳng tốt hơn sao?
- Đúng là tư duy của kẻ suốt đời làm bảo vệ. Học trường làng, cháu bác luôn phải tiếp xúc với con cháu của mấy bà bán thịt, bán rau, mấy ông cửu vạn, đánh giày. Mới tí tuổi đầu mà chúng đã ghi đề, cá độ bóng đá nhoay nhoáy, chửi bậy như ranh. Giáo viên thì kém, dạy được ít phút đã hết kiến thức, suốt ngày ngồi ngoáy mũi ngắm học trò, chán lắm
- Có lẽ thế thật. mấy đứa cháu tôi dạo này về đến nhà là ném cặp sách vào gậm giường, gặp người lớn mắt chúng cứ giương lên, chẳng chào hỏi ai một câu. Lắm khi bực quá quật cho mấy cái thì chúng cứ trừng trừng nhìn tôi với ánh mắt nặng trĩu căm hờn
- Tôi biết ngay mà, đổi trường cho chúng nó đi, chỉ tốn hơn nghìn “Đô” thôi
- Ối giời, cướp đâu ra số tiền ấy bây giờ
- Nếu không có thì chịu khó đi xếp hàng với tôi. Không được trường này thì sang trường khác, thức đêm vài tháng chứ nhiều nhặn gì
- Thức đêm ngoài đường cũng hay đấy. Tôi già rồi, ở nhà cũng có chợp mắt được đâu. Suốt đêm mắt chong chong nhìn trần nhà, bên cạnh là bà vợ già xương cốt ọp ẹp, ngáy to như khủng long bị cướp mồi, tôi thấy phí đời trai lắm. Mà sao đi xin học cho cháu mà quần áo bác rách hết thế kia?
- Bác tính, có hàng nghìn người có nhu cầu trong khi chỉ tiêu chỉ có vài chục. Cổng trường vừa mở, người ta ào vào như hồi dân ta cướp kho thóc của Nhật ấy bác ạ. Sáng nay, chạy đến gần bàn làm thủ tục, tôi bị xô ngã, cố mở mắt ra thì thấy một bà sồn sồn ngót nghét một tạ đang quặp chặt lấy cổ tôi, lại còn nhún nhún nữa chứ, mãi mới thoát được đấy
- Thích thế kia à, vậy đêm nay cho tôi đi cùng với nhé
Cận

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

Thế thì nóng lắm !


- Bác Viễn sao mà ủ rũ như gà mắc tóc thế?
- Tôi đang tiếc cho Achentina hay Paragoay không vô địch Wold cup năm nay.
- Ồ lạ nhỉ, bác bắt đầu quan tâm đến thể thao từ khi nào vậy?
- Bóng đá tôi đâu có ham. Vấn đề là tôi đã mất cơ hội được ngắm các thần tượng của mình trong tình trạng “truổng cời”.
- Bác nói gì tôi không hiểu?
- Thì cái ông Maradona và cô siêu mẫu Larissa Riquelme có hứa là nếu Achentina hay Paragoay vô địch Wold cup họ sẽ khoả thân chạy nhông nhông khắp các phố phường, ai muốn ngắm, muốn soi gì tuỳ thích.
- Nhưng việc đó chỉ xảy ra ở nước họ, chúng ta có được xem tận mắt đâu?
- Đầu óc bác đúng là có vấn đề. Những sự kiện liên quan tới các nhân vật lớn như thế bao giờ cũng được truyền hình trực tiếp khắp thế giới. Tôi đã mua sắn cái tivi 100 icnh để được xem cho rõ, ai dè…
- Cô siêu mẫu thì không nói làm gì, còn cái ông Maradona vừa lùn, vừa già, vừa xấu đó mà khoả thân thì ai xem nhỉ? Chẳng biết “hàng họ” có khá khẩm hơn không?
- Họ là vĩ nhân nên chắc là cái gì của họ cũng vĩ đại. Mà sao bác quan tâm nhiều đến “cái đó” thế nhỉ?
- Bác tính, khi các nhân vật này “truổng cời” thì “khán giả” chẳng chú ý đến “cái đó” thì chú ý đến cái gì?
- Trời ạ, mọi người đổ xô đến xem là để được chiêm ngưỡng tình yêu bóng đá, chiêm ngưỡng những con người sẵn sàng làm mọi điều vì danh dự của tổ quốc mình, chứ đâu vì những động cơ thấp hèn như bác nghĩ.
- Chuyện tương tự thế này việc gì phải sang tận trời tây để xem, ở mình cũng có đầy.
- Ồ! bác định làm một cú đột phá đấy à?
- Tuổi như tôi có soi kính lúp cũng chẳng tìm được cái gì. Ý tôi muốn nói là trường hợp của ông quan đứng đầu một tỉnh nọ. Mấy bữa nay cả nước đang xôn xao về mấy bức ảnh “truổng cời” của ông này.
- Thế mọi người có háo hức hay thích thú không?
- Căm phẫn thì có, nhiều người muốn ngắt “cái đó” của ông ta treo lên gác bếp, làm món hun khói.
- Eo ơi, thế thì nóng lắm, chịu làm sao được.
Cận

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Dứt khoát không được


- Bác Viễn có hay tặng hoa bà xã không?
- Thời trẻ, khi còn yêu nhau, nhiều khi cũng muốn tặng bó hoa cho lãng mạn, nhưng ăn còn chẳng có nghĩ gì đến hoa với hoét. Giờ già rồi, răng bà ấy đã rụng cả, mặt lại nhăn nheo, nứt nẻ như bờ ruộng mùa hạn hán mà bỗng dưng mang bó hoa về tặng, bà ấy lại nghĩ mình xỏ xiên gì rồi phẫn chí làm lọ thuốc sâu thì có mà ân hận cả đời, chẳng dại.
- Ai biết trân trọng cái đẹp thì người đó biết yêu chuộng lẽ phải, có lòng nhân ái. Người như bác cả đời chẳng tặng vợ được bông hoa nào thì phải xem lại tư cách làm chồng.
- Bác tính, mỗi bó hoa rẻ ra cũng phải trăm bạc, gần yến gạo chứ ít à. Bác thử chỉ cho tôi xem có ai chỉ ngửi hoa mà sống được nào?
- Đời sống bây giờ đã tốt lên rồi, cũng nên chú ý tới đời sống tinh thần. Cả thế giới họ có quốc hoa rồi, chỉ chúng ta là chưa có thôi, xấu hổ lắm!
- Thế à, quốc hoa là cái gì vậy?
- Là loại hoa biểu tượng cho một đất nước, như hoa tuy líp gắn với Hà Lan, hoa râm bụt ở Malaysia, hoa sen ở Ấn Độ, hoa anh đào ở Nhật Bản…
- Thì mình cũng chọn đại lấy một loài hoa đi.
- Cũng khó lắm, loại hoa đó không được trùng với nước nào, lại phải đại diện cho mọi vùng miền của cả nước nữa.
- Hoa đồng tiền chẳng hạn, đã có nước nào chọn đâu?
- Không được, tên loài hoa này dễ làm cho người ta liên tưởng đến đồng đô-la, Euro, Nhân dân tệ lắm!
- Hay chọn bông lúa vậy.
- Bác lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền và gạo.
- Thì mạnh vì gạo bạo vì tiền mà.
- Ai chẳng biết thế, nhưng thèm nhỏ rãi thì cũng phải biết kiềm chế, giấu kín trong lòng thôi. Chọn cái gì nhã nhặn, lịch sự ấy.
- Hay chọn hoa rau muống vậy, cả thế giới chỉ có dân tộc mình ăn thứ rau này thôi.
- Loại hoa này lúc nào cũng nở tung nở toé, nhăn nhở như mấy con mẹ phe vé ngoài ga Hàng Cỏ, không được.
- Vậy còn một loài hoa luôn khiêm tốn, biết thu mình trước mọi cám dỗ, biết tránh xa mọi thói xấu ở đời, đó là hoa trinh nữ.
- Cũng không được. Cả đất nước đã bước vào kỉ nguyên hội nhập rồi, cứ e ấp thế là sao lấy được chồng, dứt khoát không được.
Cận

Phải chọn thế đất


- Nghe nói bác Viễn đang có ý định mua nhà phải không? Chà, giàu có thế mà mấy hôm trước còn vay tôi tiền về quê cơ đấy!
- Thì hai vợ chồng tiết kiệm cả đời mới có món tiền định mua căn nhà lấy chỗ chui ra chui vào an hưởng tuổi già thôi.
- Thời buổi gạo quế củi châu này mà có tiền để dành là giỏi lắm đấy, bái phục. Thế ngôi nhà bác định mua cạnh chợ Đồng Xuân có rộng không, xây mấy tầng?
- Đâu có, tôi định…
- À, tôi biết rồi, bác mua nhà nơi phố cổ chứ gì? Ở mấy cái phố đó nhà lợp ngói mát lắm, đêm khuya muốn ăn bát phở ra cửa là có ngay.
- Thực ra, tôi chỉ…
- Chắc bác muốn có ngôi nhà nằm ven hồ Tây đúng không? Bác là khôn ghê lắm, ở đó không khí trong lành, chẳng bệnh tật nào vận vào mình được, phải sống đến trăm tuổi là ít.
- Thôi đi, tiền đâu ra mà mua được ở những nơi đó. Tôi định kiếm mảnh vườn ở quê thôi.
- Nhiều người phấn đấu cả đời để được “chòi” từ quê ra phố, còn bác đang yên đang lành ở phố lại đòi về quê là sao?
- Thì về quê cho đầu óc nó nhẹ nhõm, thanh thản, ở thành phố bụi bậm nóng bức lắm.
- Thế bác định làm gì với mảnh vườn rộng hàng héc ta đó?
- Ở đâu ra mà lắm thế, có mấy chục mét vuông thôi. Tôi định làm trên đó một túp lều nho nhỏ, mua cái khung cửi để ở góc nhà. Ngoài vườn trông mấy luống rau, thả ít lợn, gà…
- Thôi, thôi, tôi biết rồi, bác định hàng ngày nằm rung đùi đọc sách, vợ ngồi dệt vải, tối đến cả hai nằm ườn ngoài sân ngắm trăng lên, ngâm thơ cho nhau nghe chứ gì?
- Ồ bác tài quá, sao đoán đúng ước mơ của tôi vậy?
- Nhìn cái bản mặt vốn đần đần là tôi đoán ra ngay cái khát vọng hão huyền của bác. Thế khi mua bác có chọn thế đất không?
- Về hưu rồi, có làm ăn, bon chen gì đâu mà cần đến phong thuỷ.
- Sao lại không cần, này nhé, muốn con cháu hiển đạt thì chọn nơi hàm rồng, tim hổ, muốn ăn ngon thì phải gần chợ, muốn học giỏi phải gần trường, muốn sống lâu thì gần bệnh viện…
- Những cái đó xa vời quá, trời nóng thế này tôi chỉ cần đừng cắt điện thôi.
- Nếu thế dứt khoát phải mua đất cạnh nhà quan chức, nếu được cạnh nhà giám đốc ngành điện thì yên tâm cả đời sẽ mát rười rượi.
Cận

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

Cứ hay cả lo



- Sao mới sớm ra mà bác Viễn đã ra đầu ngõ cười hí hởn một mình thế?
- Tôi vui vì thấy cuộc đời này sao mà đáng yêu quá. Trời xanh, mây trắng, gió hiu hiu. Mặt ai cũng bừng lên, rạng rỡ như mùa xuân đang về. Ôi, sao tự nhiên tôi muốn làm thơ quá!
- Nhìn bác mà tôi thèm nhỏ rãi. Suốt từ sáng đến giờ tôi đứng trước gương cố nhe răng hết cỡ mà lòng vẫn thấy buồn rười rượi.
- Cẩn thận kẻo trầm cảm thì chết. Nếu hết tiền tiêu thì cứ bảo tôi một câu, tôi cho vay, tính lãi tượng trưng thôi. Mà sao hôm nay bác đa sầu đa cảm vậy?
- Vui sao được khi mà sáng nào cũng đọc thấy nhan nhản trên báo về những cái chết đáng thương, rồi chuyện mấy anh cảnh sát giao thông bị mấy tay lái xe côn đồ hất lên nóc ca-pô chạy thục mạng trên phố, rồi…
- Sao dạo này nhiều cảnh sát thích lên nóc ca pô ngồi thế nhỉ?
- Thì bác tính, trời nóng thế này, còn chỗ nào mát hơn trên nóc xe nữa. Chắc mấy tay lái xe thương cảnh sát giao thông suốt ngày hít bụi, phơi nắng nên hất lên đó rồi phóng thật nhanh để gió thổi cho ráo mồ hôi, mát như ngồi điều hoà vậy.
- Nhưng như vậy nguy hiểm lắm, nhỡ rơi xuống thì sao?
- Bác cứ hay cả lo, cảnh sát ai chẳng có võ. Ngã từ nóc ôtô xuống cả đời mới bị vài phát thì ăn thua gì. Rơi xuống đường nhiều xương cốt nó mới cứng cáp, thế mới gọi là rèn luyện chứ.
- Thế mấy tay lái xe có tính thương người đó bị xử lí đến đâu rồi?
- Cũng khó phạt nặng. Nếu mấy anh cảnh sát giao thông đó chẳng may bị chết thì truy tố hình sự được, còn nếu chỉ đi vài ba cái răng hay gãy chân tay thì đám lái xe đó chỉ bị xử phạt hành chính, kèm ít tiền bông băng, thuốc đỏ là xong, ít đối tượng phải vào tù lắm.
- Như thế còn đâu là kỉ cương phép nước, ai còn dám xả thân bảo vệ lẽ phải, chống lại cái ác nữa?
- Bác hay dồn người ta đến đường cùng quá. Phải có lòng nhân ái chứ, nếu lái xe côn đồ bị đi tù cả thì lấy đâu ra nóc ca pô để cảnh sát giao thông ngồi trên đó hóng mát.
- Ừ nhỉ, thế mà tôi không nghĩ ra đấy
Cận

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

Thông minh đột xuất



- Sao vừa sớm ra mặt mũi bác đã cau có thế, bà xã không nấu cho ăn sáng à?
- Ăn uống cái nỗi gì, vừa đến đầu phố đã bị xe của mấy ông “mãnh” tóc xanh tóc đỏ đụng phải, lại còn phải cho mấy chục chúng mới tha cho đi, mất dạy quá
- Bác cứ hay khắt khe. Thanh niên bây giờ nó thế, cũng phải học cách sống chung với “lũ” chứ
- Chẳng ai chấp nhận được lũ nửa người nửa ngợm này. Đi đứng thì nghênh ngang, gặp người trên mắt cứ dương lên
- Đừng bi quan quá thế, khi đất nước có chuyện là cái đám này được việc ra phết đấy bác ạ. Hôm vừa rồi tôi thấy khối thằng đeo khuyên tai, xăm trổ đầy người cứ xông vào đòi được hiến máu nhân đạo cứu người đấy
- Chết dở, máu bọn này chắc toàn HIV cũng nên
- Dẫu gì thì đây cũng là hành vi đáng quí, còn hơn mấy ông to béo hô hào mọi người thì mạnh mồm lắm, nhưng cấm cho ai được cái gì. Đã thế, thấy ai hở ra là hút lấy hút để
- Bác cứ nói quá, họ không hiến máu được là do bận chơi tennis quá thôi. Dẫu sao đi nữa, giao tương lai đất nước cho đám thanh niên ba trợn tôi không yên tâm
- Vậy mà kì thi tốt nghiệp Trung học phổ thông vừa rồi chính cái đám thanh niên bác vừa chê bai này đã gây xốc cho xã hội đấy
- Chúng lại quay cop hay giở trò gì à?
- Bác cứ hay nghĩ xấu, chúng đạt tốt nghiệp gần 100% đấy
- Kinh thế kia à, sao chúng thông minh đột xuất thế nhỉ?
- Nghe nói năm nay thực hiện chủ trương các trường tự coi thi, không cần giám sát của Bộ nữa
- Thế thì đỗ cao là đúng rồi, chuyện này khác gì rán cá xong để trên bàn không đậy điệm gì, trước khi đi làm dặn con mèo “Không được ăn vụng nghe chưa”
- Đấy chỉ là nguyên nhân nhỏ. Nguyên nhân chính thì như một vị quan chức khẳng định: Các cháu đạt điểm cao là nhờ mấy hôm thi trời mát, đồng thời các cháu nỗ lực là nhằm cổ vũ cho dịp đại lễ Hà Nội nghìn năm tuổi
- Thì ra nhân tài nước Việt hoàn toàn phụ thuộc vào thời tiết. Việc một cháu ở Hà Nội vừa rồi giành giải nhất Đường lên đỉnh Olimpya chắc cũng nhằm hướng tới dịp Đại lễ này, rồi thằng nghiện bớt vài liều Heroin mỗi ngày cũng là nhằm hướng tới…Ô hô, a ha
Cận

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Ôm rơm rặm bụng



- Bác Viễn này, không hiểu ai nghĩ ra cái trò cho học sinh nghỉ hè thế nhỉ?
- Thì các cháu học hành quanh năm vất vả cũng phải cho chúng nghỉ ngơi chứ!
- Cả nhà tôi đang loạn hết cả lên chỉ vì mấy đứa cháu kia kìa.
- Nếu không chăm nom được thì gửi trả cho bố mẹ chúng, ôm rơm làm gì cho rặm bụng.
- Trả được thì đã tốt, bố mẹ chúng nó cũng phải đi làm. Nghỉ ở nhà trông con thì lấy gì mà ăn.
- Tôi cũng đang khốn khổ đây. Từ đầu hè đến giờ tôi còn không có thời gian đọc báo nữa cơ, ngủ cũng chỉ dám nhắm một mắt, phải cảnh giác trông chừng lũ nhóc, sểnh ra là đánh nhau.
- Hôm vừa rồi nhà tôi gặp phen hú vía, chẳng hiểu thằng cháu nội làm thế nào mà leo được lên nóc tủ nằm ngủ, cả nhà nháo nhào đi tìm giữa trưa hè. Khi mọi người thất vọng trở về thấy nó đang ngồi giữa mâm bốc cơm nguội nhét đầy vào hai lỗ tai, bực quá!
- Như thế đã ăn thua gì. Bà nhà tôi bị gai đôi đót sống lưng mà chúng đâu có tha. Suốt ngày chúng bắt bà ấy làm ngựa cho chúng nó cưỡi. Đã thế thằng lớn còn thỉnh thoảng dùng thắt lưng quật vào mông bà bắt “phi” cho nhanh nữa chứ, thật hết chịu nổi.
- Sao trẻ bây giờ nghịch và hư thế nhỉ?
- Bác tính, chúng suốt ngày bị giam hãm giữa bốn bức tường, sáng học, chiều học, tối học, rảnh được phút nào là lại games online làm gì mà chẳng cuồng cẳng, nghịch ngầm.
- Nhưng nếu thả chúng ra xã hội còn đáng lo hơn. Đám nghiện hút lượn vè vè ngoài đường, dễ tiêm nhiễm lắm. Nếu cho chúng sinh hoạt tại các nhà văn hoá thì cũng phải đưa đón, người đâu ra. Theo bác, các thầy cô có thích nghỉ hè không?
- Nghi ngi ai chẳng thích, nhưng chỉ cần một vài tuần thôi. Nhiều người suốt ngày nằm ngủ đợi chồng, có việc gì làm đâu. Nhớ lớp nhớ trò mà chẳng biết làm thế nào?
- Ý bác muốn nói là nên mở những lớp hè để bố mẹ bọn trẻ yên tâm công tác chứ gì. Nếu có những lớp như vây tôi cũng sẽ đăng kí, sẵn sàng ngồi ở bậu cửa đọc thơ cho cô giáo nghe.
Cận

Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

Chết rét giữa mùa hè



- Ngực nở, đùi dế như tôi quần đùi cởi trần còn có người ngắm “hàng họ”, đằng này đôi “vó” thì như ống sậy, xương sườn nổi u nổi cục thế kia nhông nhông ngoài phố không thấy xấu hổ à. Áo xống đâu mà không mặc vào, gớm quá!
- Kệ tôi, trời nóng thế này mà sơ mi cà vạt khác gì đeo gông vào cổ. Bác thử sờ vào lưng áo xem, ướt sũng mồ hôi khác gì cái giẻ lau nhà.
- Tôi vừa họp trên phường về, nơi công đường phải ăn mặc chỉn chu chứ!
- Nóng như thiêu như đốt thế này tụ tập đông người làm gì cho khổ, về nhà bật điều hoà lên cho nó sướng cái thân già.
- Nhà tôi cả tuần nay bị cắt điện, nóng quá không chịu được, mấy ông cháu mỗi người ngồi trong một chậu nước chơi thuyền giấy cũng vui lắm bác ạ.
- Nhà tôi vừa mất điện vừa mất nước mới chết chứ. Không hiểu mấy “ông” điện nước nghĩ gì lại nhè vào dịp này mà cắt nhỉ?
- Thì bác tính nhu cầu sử dụng của người dân tăng mạnh trong khi khả năng đáp ứng của ngành điện lại có hạn, họ cắt điện luân phiên là để người dân chia sẻ với nhau sự sung sướng và nỗi khổ đau ấy mà.
- Tôi lại nghe nói ngành điện cắt điện là để duy tu, bảo trì đường dây.
- Sao không sửa chữa vào mùa đông hay những hôm mát trời, cắt vào những hôm trời nắng thế này bố ai chịu được…
- Hồi mùa đông họ còn bận chia nhau sử dụng mấy nghìn tỷ đồng tiền thưởng. Không chịu được thì bác đi mà kiện. Họ cắt vào dịp này chủ yếu là để thách thức những người hay kêu ca như bác đấy. Bác cứ nhồi máu cơ tim đi, cứ đột quị đi, chẳng ai phải chịu trách nhiệm đâu.
- Ôi dào, tôi khổ vì nóng một thì vợ con các vị ấy khổ mười.
- Ai nói với bác là vợ con họ khổ. Nhà họ có đường điện “ưu tiên” riêng, có bể bơi riêng, nếu có chết thì họ chết vì rét giữa mùa hè, chứ không phải chết vì bức bối như bác đâu.
- Tôi già rồi, vô dụng rồi, có chết vì thiếu điện cũng không tiếc. Chỉ thương mấy ông bác sĩ hàng ngày nhìn bà con ùn ùn kéo nhau vào viện vì nóng mà không có điện để phẫu thuật nên cũng chẳng kiếm chác được gì, phải ăn bánh piza trừ cơm, tội quá!!!
Cận

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

Giải toả bức xúc



- Bác Viễn đi đâu mà vội vàng thế?
- Tôi ra công viên hóng mát thôi
- Hóng mát mà sao quần áo chỉnh tề thế, kiếm được bà nào mới phải không?
- Bậy nào, tôi ra đó đọc sách.
- Bác đùa đấy à? Công viên là nơi hẹn hò, tí tởn của đám thanh niên, đâu phải thư viện. Mà tôi có thấy bác cầm theo cuốn sách nào đâu?
- Gần đây, có mấy cô bé sinh viên mang sách riêng ra công viên cho mọi người đọc miễn phí, nhiều người ghé qua lắm!
- Đọc sách thì liên quan gì đến sơ mi cổ cồn, cà vạt là thẳng tắp thế kia, tôi chẳng tin.
- Sách vở là tinh hoa của nhân loại, phải trân trọng chứ. Các cụ ngày xưa, trước khi đọc sách thánh hiền phải tắm rửa sạch sẽ bằng nước thơm đấy!
- Thế kia à, tôi tưởng các cụ ngày xưa nghèo lắm, nhất là giới trí thức, ăn còn chẳng đủ, lấy đâu ra nước thơm mà tắm.
- Bác chỉ giỏi vặn vẹo. Đấy là nói một cách hình tượng thôi, không có nước thơm thì tắm nước giếng, nước mưa cũng được.
- Bình nóng lạnh chẳng có, nhỡ hôm trời rét ra tắm mà bị cảm thì vợ con mất nhờ.
- Thôi không nói chuyện với bác nữa, tôi đi đây. Cùn đến thế là cùng.
- Bác bảo ai cùn? Sách ngày xưa quí giá, đáng trân trọng, bởi nó là sản phẩm tâm huyết của bao thế hệ. Ai biết khai thác nó đều nên người cả. Còn sách bây giờ ấy à…
- Nhiều cuốn bây giờ cũng có giá trị đấy chứ!
- Ít lắm, đa phần là “xào nấu”, “cắt dán” của nhau. Có cuốn bệ nguyên chuyện phòng the, đọc xong thấy rạo rực hết cả người, phải nhảy xuống bể nước ngâm một lúc mới hết bức xúc đấy!
- Nhà bác còn có bể để nhảy xuống, chứ đám thanh niên biết giải toả ở đâu. Thảo nào mà tệ nạn xã hôi xuất hiện tràn lan, không kiểm soát được.
- Vậy phải làm thế nào bây giờ?
- Chỉ còn cách xây cho mỗi nhà một bể bơi để cho những người không kiểm soát được mình như bác ngâm người xuống đó khi đọc sách đen.
Cận

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Không được phép đâu nhé!



- Bực quá bác Viễn ạ, mất 15 phút mới sang đường được, đã thế còn bị mấy thằng choai choai chửi là đồ mù dở nữa chứ!
- Tại bác cứ thích nhông nhông ngoài đường cơ. Như tôi suốt ngày đóng cửa chít chát trong nhà nên có gặp chuyện khó chịu bao giờ đâu?
- Thì cũng phải ra ngoài giao lưu, học hỏi kinh nghiệm sống chứ.
- Đâu đâu cũng gặp lũ nghiện ngồi gãi cho nhau trên hè, cứ tôi đến là lũ gái mại dâm lấp ló làm thơ dưới tán bằng lăng, điếu thuốc vừa đưa lên miệng, chưa kịp châm lửa đã bị mấy thằng du đãng cướp mất thì ra đường làm gì cho tai hoạ ám vào thân.
- Thì cũng phải cho tôi ra chợ mua mớ rau con cá chứ!
- Ai cấm đâu, chỉ có điều, ra khỏi nhà là bác phải thuê 4 vệ sỹ đi xung quanh, nếu có gặp tai nạn giao thông sẽ không chết được đâu, chỉ bị thương thôi.
- Với mớ lương hưu ít ỏi, đôi vợ chồng già sống còn chật vật, lấy đâu ra mà thuê vệ sỹ?
- Ai bảo bác thuê vệ sỹ “xịn”, thuê sinh viên nghèo lên thành phố học ấy. Cái đám này chỉ cần có chỗ ngủ, ngày vài bát cơm là tốt rồi. Cho ăn ngon một chút là chúng trung thành lắm!
- Nếu rẻ thế thì thuê hẳn 8 thằng cho yên tâm. Này bác, anh em mình khoẻ mạnh khi ra đường còn run, không hiểu những người tàn tật thi đi lại thế nào nhỉ?
- Đã què, đã mù, lại còn câm điếc thì ra đường làm gì. Sáng mắt còn chết như ngoé, nữa là…
- Ô hay, cái bác này! Thì họ cũng phải ra ngoài kiếm sống chứ?
- Hàng tháng họ đã nhận tiền trợ cấp của Nhà nước rồi còn gì.
- Nhưng ít quá, không đủ chi dùng
- Đã tàn tật rồi nên ăn ít thôi. Người đời ăn thịt thì mình ăn rau, nhớ ăn khoai ăn sắn nhiều vào, nhất là đừng có đú đởn bia rượu sẽ không lo thiếu thốn đâu.
- Nhưng họ cũng phải đi đám cưới, đám hỏi, thăm thú bạn bè chứ?
- Nếu bần cùng phải ra đường, người tàn tật phải liên kết với nhau. Ông mù cõng ông què, chỉ hướng đi cho ông mù. Nếu có mấy ông câm điếc đi trước mở đường thì có thể yên tâm sẽ đi đến nơi, về đến chốn
- Nhỡ ông mù bận hay ốm thì tất cả phải ở nhà à.
- Đã mù mà còn đòi ốm nữa à, không được phép đâu nhé!
Cận