Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Còn ngu thêm nhiều


-       Theo bác, người Việt có những thế mạnh gì?
-       Thì báo chí, sách vở vẫn viết người mình vốn có truyền thống cần cù, nhân ái, thông minh, sáng tạo đấy thôi
-       Tôi hỏi thật, bác có tin vào những tổng kết đó không?
-       Ừ…thì…nói chung là…
-       Đấy, bác thấy chưa, một người quảng giao, đầy kinh nghiệm sống như bác mà còn lúng túng không có câu trả lời, chứng tỏ, trí tuệ, đạo đức, tình cảm của chúng ta đang có vấn đề
-       Bác là chúa hay bi quan, làm gì đến mức đấy, chỉ xuống cấp chút thôi
-       Một tổ chức của Liên Hợp quốc vừa công bố trí tuệ Việt Nam đang ở nửa dưới của bảng xếp hạng toàn cầu và đang có nguy cơ rơi xuống đáy đấy
-       Làm gì có chuyện đó, chúng ta có Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, những con người ưu tú được cả thế giới công nhận mà
-       Thế giới họ đánh giá trí tuệ một dân tộc qua cả hệ thống giáo dục, xã hội, chứ đâu bởi một vài cá nhân. Mà những người bác vừa nói, khi ở Việt Nam cũng thường thường thôi. Họ chỉ trở thành thiên tài khi được tu nghiệp ở nước ngoài
-       Ở nửa dưới của bảng xếp hạng tức là chúng ta chỉ tương đương với dân châu Phi à?
-       Chỉ ngang với những nước chậm tiến của châu lục này thôi, còn lâu chúng ta mới thông minh bằng dân Nam Phi, Ai Cập
-       Có nghĩa là, nếu không cải thiện tình trạng “thiểu năng trí tuệ” này, đến một ngày nào đó, dân mình cũng đóng khố, nhảy múa quanh đống lửa mỗi khi bắt được con châu chấu hay sao?
-       Đúng thế, rồi sẽ đến lúc một giáo sư đại học không phân biệt được đâu là phở, đâu là mì tôm
-       Eo ơi, thế thì khủng khiếp nhỉ, sao đất nước mình lại ra nông nỗi này cơ chứ?
-       Bác lên bộ Học mà hỏi, cứ tình trạng giáo dục rối như canh hẹ thế này, người mình còn ngu thêm nhiều
      Cận

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

Cũng phải "chạy" đấy


-       Dân mình dạo này tích cực luyện tập thể thao quá bác nhỉ
-       Bác tính, ở thành phố thì ô nhiếm, đồ ăn thức uống đắt đỏ, nơi ăn chốn ở chật chội, ngột ngạt, không chịu khó tập tành thì có mà theo ông bà ông vải sớm
-       Ý tôi muốn nói là nông dân giờ cũng chơi nhiều môn “khủng” lắm
-       Làm gì có chuyện đó, họ suốt ngày cày cuốc ngoài ruộng, chiều về lại chăm bẵm mảnh vườn, ao cá, bắp tay bắp chân cuồn cuộn như Lý Đức thì cần gì phải thể dục nhịp điệu hay đến phòng tập thể hình
-       Thế bác không biết theo qui hoạch đến năm 2020 riêng xã Cam Lập ở tỉnh Khánh Hòa người ta đặt ra chỉ tiêu phải hoàn thành xây dựng 3 sân golf sao?
-       Bác có đùa không đấy, đất đai ngày càng bị thu hẹp vì đô thị hóa, giờ làm sân golf còn đâu ruộng vườn trồng trọt?
-       Rồi đâu vào đấy tất, cả đời úp mặt vào vườn ao chuồng chưa chán hay sao, phải thay đổi đi chứ
-       Nhưng golf là môn thể thao quí tộc, người dân lấy tiền đâu ra để chơi môn này?
-       Ai bảo bác là để cho dân chơi, họ sẽ làm thuê cho chủ các sân golf này
-       Đang làm chủ ruộng vườn đất đai, giờ làm đày tớ ai người ta chịu
-       Làm chủ mà cả đời chân lấm tay bùn, ăn không đủ no thì thà vác gậy, đeo túi thuê còn hơn. Suốt ngày được hầu hạ, cung phụng các ngôi sao, cận kề với các doanh nghiệp lớn sướng quá còn gì
-       Bác tưởng nhận mấy đồng bạc dễ dàng lắm hay sao. Hôm vừa rồi có một cô vác gậy thuê chỉ vì ngăn không cho một thiếu gia vụt bóng vào đám đông phía trước mà bị vị này đánh gãy chân phải nhập viện đấy
-       Nghề nào mà chẳng có rủi ro, chỉ mới gẫy chân là còn may, nhiều công nhân xây dựng bị gió thổi bay từ tầng 20 xuống đất là chuyện bình thường. Khi nào có đợt thi tuyển làm vác gậy thuê tại các sân golf bác nhớ bảo tôi nhé, nghe nói để được làm nghề này cũng phải “chạy” đấy
      Cận 

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

Chuyện lạ xứ mình


-       Ăn hoa quả có tốt cho sức khỏe không bác?
-       Hỏi ngớ ngẩn quá, đương nhiên là tốt rồi. Bác không thấy con khỉ nhờ hoa quả mà tung tăng suốt ngày trên ngọn cây sao. Nhờ hít mía mà voi to lớn thế, con thỏ xơi lắm cà rốt mới chạy nhanh như gió…
-       Vậy mà ở một thành phố lớn phía Nam chính quyền địa phương cấm các tiểu thương không được buôn bán hoa quả ngoại đấy
-       Thời buổi này sao lại có chuyện ngăn sông cấm chợ như vậy. Bác biết vì sao có lệnh cấm kì quặc như vậy không?
-       Chẳng là gần đây trên thị trường xuất hiện nhiều loại hoa quả ngoại không rõ nguồn gốc xuất xứ, được tẩm ướp hóa chất độc hại. Vì lo cho sức khỏe người dân nên chính quyền mới cấm tiệt kinh doanh mặt hàng này
-       Nếu vậy thì đáng hoan nghênh quá. Chẳng cứ gì hoa quả, các loại hàng nhái, hàng kém chất lượng ngoại nhập khác cũng phải cấm triệt để. Vấn đề là hàng nội có đáp ứng được nhu cầu tiêu dùng của người dân không?
-       Đây chính là cái đang khiến các nhà quản lí đau đầu. Sau khi lệnh cấm được ban ra, lập tức hoa quả nội tăng giá ầm ầm, dù không hề khan hàng. Chẳng hiểu người nông dân có phun hay tẩm ướp gì không mà rau cỏ nội cũng tươi mơn mởn, sâu bọ chạy mất dép mất guốc bác ạ
-       Sao lại thế, tôi tưởng sâu bọ khoái rau quả lắm, hay chúng thấy các sản phẩm này đẹp đẽ quá nên không nỡ ăn. Đáng khen thay cho cái tính “nhân văn” của đám sâu bọ
-       Nhưng có một thực tế là, nhiều nông dân thà đập đầu vào tường đến chết chứ nhất quyết không ăn thứ rau quả mà họ đem ra chợ bán. Trong vườn nhà họ luôn có vạt đất trồng rau riêng phục vụ sinh hoạt gia đình. Ở đây sâu bọ tha hồ sinh con đẻ cháu, người và sâu suốt ngày ngắm nhau hết sức trìu mến
-       Đúng là chuyện lạ, chỉ xứ mình mới có, bác nhỉ
      Cận

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

Toại nguyện nhé


-       Ở một tỉnh miền núi phía Bắc vừa xảy ra vụ vợ một trưởng bản bị giết hại dã man bác ạ
-       Chắc nạn nhân có quan hệ “ngoài luồng” nên bị giết hại vì ghen tuông chứ gì?
-       Không phải, bà này già lắm rồi, răng rụng cả hai hàm còn yêu đương nỗi gì
-       Nếu vậy, chắc lại dính vào chuyện vay nợ, cờ bạc?
-       Đâu có. Bà này vốn rất hiền lành, làm gì có chuyện dính dáng đến tệ nạn xã hội. Bà bị giết vì ông chồng không chịu xác nhận cho một gia đình cùng bản vào diện hộ nghèo
-       Ô!  cả nước đang nắm tay nhau cùng thoát nghèo, sao lại có người muốn trở lại thời nghèo khó nhỉ?
-       Bác ở trên trời rơi xuống đấy à. Giờ ở nhiều địa phương ai muốn là hộ nghèo phải “chạy” rất tốn kém đấy
-       Nghèo rớt mồng tơi lấy đâu tiền lo lót?
-       Thì cũng phải cố mà vay mượn thôi. Nếu lọt vào nhóm người nghèo, siêu nghèo sẽ nhận được nhiều ưu đãi như vay vốn không lãi suất, con cái không phải nộp học phí, nếu có học dốt một chút vẫn được xét lên lớp, ma ,chay. hiếu, hỉ không cần phải có phong bì…
-       Vậy thì tôi cũng muốn được làm hộ nghèo, đỡ được nhiều món phải chi hàng tháng
-       Nên khối ông trưởng thôn, trưởng bản cửa quyền kiếm chác được khối nhờ việc xét duyệt hộ nghèo. Thế mới có chuyện gây án mạng vì không được công nhận hộ nghèo
-       Kẻ giết người giờ vào tù, toại nguyện quá còn gì. Làm gì còn ai nghèo hơn tù nhân nữa, bác nhỉ
      Cận

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

phỏng vấn


Thứ Năm, 02/08/2012, 20:13 GMT

Tuyên truyền Biển Đông: Thận trọng chứ không nên dè dặt (Bài 3)

Nhằm cung cấp cho độc giả cái nhìn của một nhà nghiên cứu báo chí về vấn đề tuyên truyền Biển Đông, Báo điện tử Infonet đã có cuộc trao đổi với Tiến sĩ báo chí, Nhà báo Hoàng Văn Quang về vấn đề này.
Tuyên truyền Biển Đông: Thận trọng chứ không nên dè dặt (Bài 3)
TS Hoàng Văn Quang, Nhà báo, nhà nghiên cứu báo chí
Thưa tiến sĩ, một số nước có tranh chấp về biển đảo đã liên tục tuyên truyền cho chủ quyền của mình, thậm chí đầu tư cho những bloger viết bài về biển đảo, ông nhìn nhận thế nào về vấn đề tuyên truyền Biển Đông của Việt Nam hiện nay?
Nước nào cũng trân trọng những gì mình có. Philipines, Nhật Bản, Indonesia luôn làm mọi cách để tuyên truyền, bảo vệ vùng biển của mình. Họ sẵn sàng đầu tư không giới hạn cả về nhân lực, vật lực cho lĩnh vực này. Vấn đề biển đảo được họ chú trọng đưa vào sách giáo khoa nhằm giáo dục từ rất sớm cho trẻ em tình yêu quê hương đất nước và tinh thần sẵn sàng đấu tranh bảo vệ quyền lợi và lẽ phải. Khi xảy ra mâu thuẫn hay xung đột với bên ngoài, họ tận dụng tối đa mọi nguồn lực, trong đó có việc sử dụng hiệu quả Internet, đặc biệt là các trang mạng xã hội để tuyên truyền.
Sở dĩ các nước làm được điều này bởi họ có vị thế khác với chúng ta. Việt Nam vốn có mối quan hệ lâu đời theo cả hai nghĩa tích cực và tiêu cực với Trung Quốc. Chúng ta là nước nhỏ nên luôn bị họ chèn ép, xâm lấn.
Tuy nhiên, đã nhiều lần trong lịch sử, nhờ lối ứng xử vừa cứng rắn vừa khôn khéo, ông cha ta đã nhiều lần giành chiến thắng vẻ vang. Trong tình hình hiện nay, diễn biến tại Trung Đông, châu Phi rất phức tạp, dễ lây lan, vì thế, theo tôi, sự thận trọng trong tuyên truyền trên báo chí về vấn đề Biển Đông hiện nay là khá hợp lí, tùy theo tình hình mà gia giảm liều lượng. Gần đây khi chiều hướng quốc tế tốt lên, nhiều nước ủng hộ chúng ta, phê phán Trung Quốc, báo chí trong nước cũng đã lên tiếng khá mạnh mẽ
Theo ông, chúng ta đã phát huy hết sức mạnh truyền thông chưa? Có còn vấn đề nào “vướng” khi tuyên truyền Biển Đông?
Sức mạnh truyền thông nằm ở nhiều mặt, trong đó quan trọng nhất vẫn là báo chí. Thẳng thắn mà nói, chúng ta chưa phát huy được hết vai trò của báo chí, vẫn còn tình trạng mạnh tờ nào tờ nấy viết, chưa có sự tổ chức phân chia lĩnh vực phản ánh cho từng tờ báo hay từng loại hình báo chí; tờ này đăng lại bài của tờ kia, gây nên những hỗn loạn thông tin, làm giảm sức chiến đấu khá nhiều. Những tờ báo lớn có tính định hướng xã hội cao lại quá thận trọng, dè dặt trong phát ngôn, đã khiến người dân nhiều khi không biết phải làm gì.
Theo ông, giới trẻ, người dân đã nhận thức đầy đủ về Biển Đông hay chưa? Ông có bình luận gì về hiện tượng một số công ty du lịch thông tin sai cho khách du lịch về Biển đảo Việt Nam?
Để hiểu cặn kẽ về vấn đề Biển Đông thì ngay đến các chuyên gia nhiều khi cũng còn lúng túng, nói gì đến giới trẻ. Việc cần làm nhất hiện nay là tập trung tuyên truyền để người dân không bị các đối tượng xấu kích động biểu tình, gây bạo loạn, ảnh hưởng đến bang giao chính trị giữa hai nước, ảnh hưởng đến tình hình chính trị trong nước và khu vực; cần khuyến khích những hành động yêu nước lành mạnh, tỉnh táo. Đồng thời báo chí cần tập trung vận động đoàn kết toàn dân, khơi gợi tinh thần yêu nước, phản ánh những tấm gương hi sinh bảo vệ vùng biển hải đảo. Bên cạnh đó, chúng ta cần thẳng tay hơn, cần thiết thì đóng cửa trang mạng, truy tố người đứng đầu một số trang mạng sử dụng những khái niệm bất lợi cho chủ quyền đất nước như cách gọi biển Đà Nẵng là China beach chẳng hạn.
Từ góc độ chuyên gia báo chí truyền thông, ông có thể đưa ra ý tưởng gì để việc tuyên truyền Biển Đông hiệu quả?
Trước hết chúng ta nên đầu tư tổ chức những cuộc thi có chất lượng huy động toàn xã hội tham gia viết về Biển Đông và chủ quyền biển đảo; tập trung tuyên truyền về ý thức đoàn kết dân tộc, không có sự phân biệt nào về mặt chính trị, tôn giáo. Chẳng hạn vào rằm tháng Bảy này (dịp xá tội vong nhân) chúng ta nên tổ chức một lễ cầu siêu thật lớn cho những người đã từng hi sinh để bảo vệ biển đảo Tổ quốc. Nếu làm được như vậy, chắc chắn chúng ta sẽ củng cố được khối đoàn kết toàn dân, sẽ nhận được sự ủng hộ của hàng triệu kiều bào trên khắp thế giới. Nhân những dịp này báo chí tổ chức những chiến dịch tuyên truyền thật qui mô, mở rộng ra cả quốc tế thông qua các hình thức công nghệ thông tin. Ngoài ra Nhà nước cần đầu tư hơn nữa cho những cơ quan, cá nhân nghiên cứu về biển đảo, thậm chí lập hội, lập quĩ vì sự phát triển và bình yên của biển đảo.
Tuyên truyền Biển Đông: Thận trọng chứ không nên dè dặt (Bài 3)
Lễ cầu siêu các anh hùng liệt sĩ trên Đảo Trường Sa. Nguồn: Internet
Ông nghĩ sao khi có rất nhiều ý kiến cho rằng nên thành lập bảo tàng công bố chứng lý Biển Đông ngay tại Hà Nội?
Nên chứ, nhất là trong bối cảnh phức tạp về biển đảo hiện nay. Hiện chúng ta có rất nhiều hiện vật liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa. Tuy nhiên, chúng chủ yếu nằm tản mát ở các địa phương, trong dân. Nếu qui được về một mối, được giới thiệu một cách hệ thống chắc chắn nhận thức của người dân về chủ quyền biển đảo sẽ được nâng lên rất nhiều. Hơn nữa, bảo tàng là nơi lưu giữ chuyên nghiệp, chỉ họ mới có khả năng bảo tồn được lâu dài những chứng lí lịch sử cho con cháu sau này. Ở cạnh một “ông bạn” hay gây hấn, những chứng lí này chắc chắn có nhiều hữu dụng về sau.
Tuyên truyền Biển Đông: Thận trọng chứ không nên dè dặt (Bài 3)
Bảo tàng Hoàng Sa trên đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi). Nếu có bảo tàng như vậy ở Hà Nội, số người biết chứng lý Biển Đông sẽ nhiều hơn. Ảnh: Lê Hiếu
Xin cảm ơn ông!
HỒNG CHUYÊN
(Thực hiện)

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Đứng lên đầu người khổng lồ


-       Trong số các loài vật bác khoái nhất con gì?
-       Nếu để nhậu tôi khoái thịt chó, để ngắm thì  thích cá rồng, còn để nghe tôi mê nhất giống họa mi, nếu để cưỡi…
-       Thôi, thôi, ý tôi muốn hỏi là bác tôn sùng con nào kia?
-       À, nếu vậy thì tôi kính trọng nhất cụ rùa. Từ ngày cha sinh mẹ đẻ đến giờ trong đầu tôi luôn phảng phất hình ảnh thần Kim Qui giúp An Dương Vương xây thành Cổ loa, mê mẩn câu chuyện Lê Lợi nhờ mượn được gươm của thần rùa mà chiến thắng kẻ thù…
-       Thế bác đã làm gì để thể hiện sự biết ơn và tôn kính đó?
-       Từ nhỏ tới giờ tôi luôn tự nhủ dù có bị chết đói cũng không ăn thịt rùa, chỉ ăn ba ba thôi. Chẳng cứ gì tôi, người Việt mình ai mà không tôn kính cụ chứ
-       Vậy mà gần đây, có rất nhiều bức ảnh chụp mấy cô cậu thanh niên đứng ngồi ngả ngớn trên đầu cụ rùa ở Văn Miếu Quốc Tử Giám đấy
-       Chết, nơi tôn nghiêm mà làm thế không sợ các cụ vật chết à, bảo vệ đi đâu cả mà để tình trạng vô văn hóa như vậy diễn ra?
-       Họ còn bận hút thuốc lào, trông ôtô của du khách kiếm mấy cốc bia
-       Bọn trẻ thiếu chỗ đứng hay sao mà thích trèo lên đầu cụ rùa thế nhỉ?
-       Chắc chúng nghĩ muốn thành công ở đời phải đứng lên đầu người khổng lồ nên mới làm như vậy. Các cháu còn trẻ người non dạ mà
-       Nếu là con tôi, tôi sẽ quật chết
-       Chấp chúng làm gì, người lớn còn cắt tiết rùa hòa với rượu uống, còn đem cụ hấp với bia, chặt nhỏ cụ ra để rang muối, ăn cả xương lẫn mai, thì bảo sao bọn trẻ chẳng tỏ ra bất kính với linh vật của dân tộc.
      Cận 

Cám ơn mấy ông chủ thầu


-       Ở Quảng Trị vừa xảy ra vụ sập nhà bác ạ
-       Ôi dào, chuyện cơm bữa, thế có chết nhiều người không?
-       Chỉ có một cụ già sinh năm 1927 bị thương thôi
-       Có thế mà cũng làm ra vẻ nghiêm trọng,  bao giờ thấy chuyện thịt nát xương tan hẵng kể cho tôi nghe nhé
-       Vấn đề là gần một thế kỉ cụ già này sống an toàn trong túp lều tranh, vậy mà chỉ chuyển sang ngôi nhà tình nghĩa được đúng một ngày thì lại gặp tai họa
-       Sao lại thế, nhà tình nghĩa được làm bằng gạch, xi măng, cốt thép vững chãi lắm, đổ sao được
-       Độ bền chắc của ngôi nhà không trông vào vật liệu mà chủ yếu lệ thuộc vào đạo đức của người xây. Gặp phải kẻ gian tham thì nhà có làm bằng đá cẩm thạch, dán keo con voi cũng sập thôi
-       Trước khi bàn giao cho người dân, chính quyền địa phương đã nghiệm thu mà?
-       Hình thức thôi, có biết bao con đường, biết bao khu nhà cao tầng vừa được bàn giao, đưa vào sử dụng hôm trước, hôm sau đã xuống cấp
-       Thế tình hình cụ già ở Quảng Trị hiện thế nào rồi?
-       Vẫn đang nằm viện, không tiền, không người thân chăm sóc, muốn chết cho rảnh nợ mà có được đâu
-       Thường thì những người ở tuổi cụ chỉ cần ngã nhẹ một cái là “thăng”, vậy mà cả ngôi nhà sập xuống đầu mà vẫn sống thì lạ nhỉ?
-       Có gì đâu mà ngạc nhiên. Xi măng, gạch ngói bị ăn bớt, tôn lợp thì mỏng như lá lúa, đổ xuống người chưa đủ để gãi ngứa, chết làm sao được
-       Nếu vậy thì phải cám ơn mấy ông chủ thầu xây dựng, nhờ sự ăn bớt của họ mà nhiều người nghèo không chết, chỉ bị thương bán thân bất toại thôi
     Cận

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

Ở nhà sướng hơn


-       H è này bác đã đưa gia đình đi nghỉ mát đâu chưa?
-       Khủng hoảng kinh tế thu nhập eo hẹp, chẳng dám đi đâu cả. Khắp các bãi biển tình trạng chặt chém diễn ra tràn lan thà ở nhà pha muối vào chậu rồi thốc gió vào người còn sướng hơn
-       Ai cũng như bác thì ngành du lịch phá sản, kiếm tiền quanh năm cũng phải tiêu bớt đi chứ
-       Tiêu pha gì thì cũng phải đúng chỗ, đúng nơi. Có lần tôi thấy con ngựa trên bãi biển đẹp quá muốn được chụp ảnh cùng. Chủ ngựa đồng ý lấy 5.000 đồng. Khi chụp xong ông ta đòi 30.000 đồng với lí do đã bấm máy 6 lần
-       Phải tôi, tôi cũng tính như vậy. Con ngựa hay cái máy ảnh được sinh ra là để phục vụ nam thanh nữ tú. Vừa già vừa xấu như bác chụp làm gì mà lắm thế, để dọa ma à?
-       Có đêm, thuê thuyền đi câu mực họ đồng ý giá 200.000 đồng. Câu xong, quay về họ đòi 500.000 đồng, tôi cự lại họ bảo 300.000 đồng chênh lệch là tiền trả công chở cái cần câu
-       Phải tôi nhất định tôi không trả, làm gì được nhau
-       Đừng có tinh tướng. Cái đám chèo thuyền ra khơi quanh năm bắp tay to như cái hoa chuối, họ “quại” cho một phát có mà tẩu hỏa nhập ma suốt đời
-       Nhưng nghe nói ông chủ tịch thị xã nơi có cái bãi biển đó khẳng định là không có tình trạng chặt chém du khách mà
-       Thực ra thì ông ta nói cũng đúng. Mỗi khi “vi hành” bố bảo chủ quán nào dám thu tiền của ông ta. Ăn tôm hùm mà tính tiền ốc vặn thì làm gì mà chẳng khen rẻ, khen ngon, khen quê hương mình giàu đẹp, yên bình
     Cận


Tình yêu thời thổ tả


-       Dạo này đọc báo thấy nhiều vụ con cái bất hiếu với bố mẹ mà trong lòng thấy day dứt quá bác ạ
-       Mở cửa là phải chấp nhận đón vào nhà cả những rác rưởi, mặt trái của kinh tế thị trường mà
-       Chẳng phải, nhiều nước cũng phát triển theo hình thức kinh tế này mà có băng hoại đạo đức thế đâu. Tôi cho rằng do cung cách quản lí xã hội yếu kém thôi
-       Chẳng qua bác quá khắt khe nên nhìn đâu cũng thấy tiêu cực. Vừa rồi ở Đà Nẵng có một cậu bé tuổi trúng số gần một tỷ đồng dành hết số tiền xây nhà cho mẹ khiến ai nấy đều xúc động quá
-       Nhỏ tuổi đã biết tiêu pha gì đâu mà không đưa tiền cho mẹ xây nhà. Cậu bé chắc phải là con ngoan trò giỏi lắm?
-       Trái lại, cậu ta đua đòi theo chúng bạn bỏ học sớm, lang thang kiếm ăn đầu đường xó chợ, hư hỏng từ nhỏ
-       Lạ nhỉ, những đứa như thế lúc nào cũng cần tiền ăn chơi, chúng chỉ có thể “nã” tiền của cha mẹ chứ mấy khi mang về nhà
-       Tôi lại cho rằng dù có là tướng cướp đi chăng nữa trong bản thân họ vẫn luôn tồn tại một góc con người, vì thế mới có chuyện mấy anh chàng tóc nhuộm xanh đỏ xăm trổ đầy mình đi hiến máu nhân đạo. Vấn đề là chúng ta phải biết khơi gợi trong họ những điều tốt đẹp
-       Chí lí, tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của bác. Vậy theo bác chúng ta phải làm gì với những đại gia nhà cao cửa rộng lại đuổi bố mẹ ra đường?
-       Chắc con cái làm thế để rèn luyện sương gió cho đấng sinh thành thôi. Đấy cũng là cách thể hiện “tình yêu thời thổ tả” mà bác
     Cận 

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Nên thưởng xứng đáng


-       Lại có thêm 4 quan chức của Hà Tĩnh vừa bị bắt vì tội đánh bạc bác ạ
-       Ôi dào chuyện cơm bữa ấy mà. Vụ quan chơi mỗi ván cờ bạc tỷ ở trong Nam vừa xử xong lại “lòi” ra vụ này. Không hiểu sao gần đây nhiều quan chức thích sát phạt nhau thế nhỉ?
-       Bác tính, họ làm quan, mọi việc đã có lính lo, ngồi không dễ sinh bệnh. Chơi bài cũng là hình thức tập thể dục, cũng mệt ra phết đấy. Đầu óc phải tính toán nhiều mới thông minh sáng láng, mới cống hiến được nhiều chứ
-       Nếu chỉ để rèn luyện thể chất thì chơi vui thôi, sao lại “vặt” tiền,  “vặt” xe, “vặt” nhà của nhau?
-       Các quan nhà mình vốn giàu lòng nhân ái, muốn cho tiền để “cải thiện” đời sống cho anh em, nhưng ngại cấp dưới tủi thân nên bày ra trò cờ bạc thôi. Tình cảm này cần được ghi nhận, bỏ tù họ làm gì
-       Tôi chẳng tin, nhiều cấp dưới khai rằng, họ toàn giả vờ thua “sếp” để “sếp” vui, mới dễ bề làm ăn mà
-       Đồng tiền khôn là đồng tiên chạy vòng quanh, nay ở nhà này, mai ở nhà khác, nó mới sinh lời, mới thắt chặt tình nghĩa “huynh đệ” chứ
-       Ôi dào, nhiều kẻ khi còn tự do lúc nào cũng còng lưng, khụy gối trước “sếp”, lúc cùng nhau ra tòa thì vạch tội kể xấu quan thầy hết lời
-       Thế mới là cấp dưới “chân chính” đấy. Họ làm vậy để “sếp”  được ở tù lâu, mới có điều kiện nghỉ ngơi, dưỡng sức sau bao năm bon chen vất vả
-       Nói như bác thì cái đám “đệ tử” này cũng nên được thưởng, được đãi ngộ xứng đáng sao? Thật chẳng biết đằng nào mà lần
     Cận

Xáo trộn lên mới vui


-       Đi đâu về mà ướt như chuột thế bác?
-       Tôi vừa từ quê về, trên đường đi bất ngờ gặp trận mưa lớn quá nên ướt hết cả, hắt hơi suốt từ nãy đến giờ, chắc ốm mất thôi
-       Thế trước khi đi bác không nghe tình hình thời tiết à?
-       Trên ti vi thông báo trời đẹp, khô ráo nên tôi mới đi chứ, ai ngờ…
-       Ướt chút xíu thế ăn thua gì. Vừa rồi, chỉ vì nghe dự báo sóng yên biển lặng nên thuyền bè tấp nập ra khơi, chẳng dè gặp bão thuyền chìm người trôi, tứ tán hết cả
-       Chắc ngành dự báo thời tiết phải nói chệch đi như thế để các ngư dân rơi xuống biển rèn luyện lại kĩ năng bơi đấy mà
-       Rèn luyện cái con khỉ, hôm vừa rồi đài thông báo hôm sau hết nắng nóng, trời dịu mát đến cuối tuần, ai cũng phấn khởi, nhưng thực tế trời nắng chang chang, cá chết nổi đầy đồng. Đến lúc đấy đài lại bảo nắng nóng thêm 5 ngày nữa, vậy mà đến đêm gió mùa về, nhiều người phải lấy chăn ra đắp
-       Có khi họ phải làm thế để người dân bỏ thói nhẹ dạ cả tin, đề cao cảnh giác trước mọi kẻ thù bác ạ
-       Kẻ thù đâu chẳng thấy, chỉ thấy cả xã hội thiệt đơn thiết kép vì mấy tay nói bừa nói ẩu này. Chẳng lẽ chúng ta cứ phải sống chung mãi với những kẻ lẻo mép hay sao? Ở Hà Lan người ta xử phạt rất nặng việc dự báo thời tiết sai đấy
-       Ở mình mà có luật đó thì chẳng cứ ngành dự báo thời tiết, nhiều ngành khác cũng bị xử lí, trước hết là phạt mấy ông quan chức thích hứa suông, phạt những dự báo tăng trưởng kinh tế sai…
-       Nếu vậy thì phạt sao xuể, ở nước mình đi đến đâu chẳng gặp con cháu Gia Cát Dự. Thôi cứ để ngành dự báo thời tiết ăn nói lung tung bác ạ, cả xã hội bị xáo trộn lên mới vui, bác nhỉ
      Cận

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Eo ơi thế thì sợ nhỉ!


-       Bác có biết tại sao những năm gần đây gà nước mình liên tục bị cúm không?
-       Theo cơ quan chức năng thì chủ yếu do ý thúc phòng chống yếu kém của chính quyền địa phương và của người chăn nuôi thôi
-       Chẳng phải, mấy năm nay gà mắc chứng trầm cảm hàng loạt nên bảo nhau tự tử bằng cách tự làm lây nhiễm virus H5N1 đấy
-       Tôi tưởng chỉ con người mới bị stress hay nhũng bệnh liên quan đến tâm thần thôi chứ
-       Ai bảo bác thế, bác chưa gặp chó điên, gà khùng bao giờ hay sao?
-       Cũng thấy, nhưng ít thôi, không nhiều như con người. Sao gà, vịt lại mắc chứng trầm cảm hả bác?
-       Thì bác tính, mỗi quả trứng giá có vài ngàn đồng bạc mà bị người ta đè nghiến ra thu đến 5 loại phí thì gà bố gà mẹ nào mà không xót xa, buồn bực  
-       Con người cũng vậy thôi. Tôi thấy nhiều bà mẹ trẻ vừa sinh em bé đã mắc chứng trầm cảm, suốt ngày ủ ê, cáu giận vô cớ, chắc cũng do bị thu nhiều loại viện phí quá bác nhỉ?
-       Đúng thế. Đứa bé vừa sinh ra, chưa dứt tiếng khóc chào đời bố mẹ nó đã phải đóng hàng triệu đồng tiền viện phí, chưa kể tiền lót tay cho bác sỹ đỡ đẻ, tiền cho y tá để tiêm không bị đau, tiền tắm cho con để không bị cấu véo… Hàng trăm thứ tiền phải lo, đau đầu lắm, làm gì mà chẳng lên cơn thần kinh
-       Con gà nhỏ bé không chống được ai nên chỉ còn biết tự tử cho yên thân, chứ trâu, bò mà bị điên phi lung tung ngoài đường gặp ai cũng húc thì nguy
-       Nếu còn tận thu kiểu bóc lột thế này, thì viễn cảnh đó không còn xa đâu
-       Eo ơi, thế thì sợ nhỉ, đến lúc đấy ai còn dám ăn thịt trâu xào rau muống, ăn phở bò tái gầu nữa, chẳng may lây bệnh bò điên thì chết dở
    Cận

Tiền mất tật mang


-       Người thế nào thì được coi là khỏe mạnh hả bác?
-       Một câu hỏi ngớ ngẩn nhất mà tôi từng được nghe đấy. Người khỏe mạnh đương nhiên là người không ốm đau, bệnh tật, không phải đi bệnh viện bao giờ
-       Nếu thế người Việt Nam mình sắp được coi là khỏe nhất thế giới. Càng vùng sâu vùng xa, tỉnh càng nghèo càng khỏe bác ạ
-       Lạ nhỉ, càng nghèo đói càng lắm tật bệnh, căn cứ vào đâu mà bác phát ngôn như vậy?
-       Thế bác không thấy hàng loạt địa phương vừa đề xuất tăng viện phí sao, tỉnh càng nghèo đòi tăng càng cao, có tỉnh xin tăng vượt khung lên tới 113%
-       Viện phí tăng thì liên quan gì tới sức khỏe?
-       Sao lại không, viện phí ngất ngưởng thế ai còn dám ốm nữa. Để tránh phải vào viện mọi người sẽ chăm tập thể dục, sẽ lập ban thờ cầu xin các vị thần linh phù hộ không bị ốm đau bệnh tật, không dám ăn uống lung tung để tránh ngộ độc…
-       Sau tất cả những biện pháp bác vừa liệt kê mà người ta vẫn ốm thì sao?
-       Thì đành phải tìm đến các thầy lang vườn, các thầy cúng thôi
-       Nhờ đám người này chữa chạy có ngàyoan gia, đắt một tí vào bệnh viện cho yên tâm
-       Cũng chẳng được như bác nói đâu, bác không thấy vừa rồi có một phụ nữ nộp viện phí cao mà vẫn bị bác sỹ cắt nhầm cả hai quả thận sao? Đứng là tiền mất tật mang
-       Thì khi tăng viện phí người ta phải cải thiện chất lượng khám chữa bệnh chứ
-       Ý bác muốn nói là mỗi giường trước 5 người bệnh thì nay “cải thiện” xuống còn 4 người chứ gì? Ngao ngán quá, tốt nhất là đừng có ốm
     Cận 

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

'Khi cạnh tranh khốc liệt, báo chí rất dễ sa đà


(theo Infonet)

Nhà báo, Tiến sĩ báo chí Hoàng Văn Quang bàn về bài báo với tựa đề gốc "Cách sống người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội" đang tạo dư luận trên các diễn đàn mạng.
Nhằm cung cấp cho bạn đọc cái nhìn đa diện về bài báo có tiêu đề gốc "Cách sống người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội" vừa được một trang báo mạng đưa lên gần đây và tạo làn sóng phản ứng trong dư luận, PV báo điện tử Infonet đã có cuộc trao đổi với Nhà báo, Tiến sĩ báo chí Hoàng Văn Quang về vấn đề này.
'Khi cạnh tranh khốc liệt, báo chí rất dễ sa đà'
TS Hoàng Văn Quang- Nhà báo, nhà nghiên cứu báo chí
Thưa tiến sĩ, mới đây, một trang báo điện tử đã đăng bài với tiêu đề gốc "Cách sống của người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội" khiến cộng đồng mạng xôn xao và có rất nhiều quan điểm trái chiều. Là nhà báo lâu năm ông có ý kiến gì về vấn đề này?
Ts Hoàng Văn Quang: Việc báo chí nêu một vấn đề xã hội khơi gợi sự tranh luận của cả cộng đồng để đi đến chân lý nào đó là việc bình thường và nên làm. Tuy nhiên, mỗi tờ báo là một cơ quan ngôn luận của tổ chức xã hội, cộng đồng nên những vấn đề mình nêu ra phải phù hợp với chuẩn mực đạo đức chung. Báo chí không được đăng những ý kiến phiến diện, có tính áp đặt cá nhân, đi ngược với thuần phong mĩ tục của dân tộc, đặc biệt là những nội dung có tính kì thị, cục bộ địa phương, phương hại đến ổn định chính trị, trật tự xã hội
Theo ông thông tin bài báo đưa ra có gì mâu thuẫn với báo chí trước đây? có gì cản trở sự tiến bộ chung?
- Trước năm 1990, báo chí không bao giờ thông tin những bài kiểu như “Cánh sống của người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội”, cho dù trong xã hội thời đó không phải không có những thói hư tật xấu đáng lên án. Cũng cần nói thêm là, trong lịch sử, Hà Nội đã nhiều lần cải cách, xây dựng, mở rộng, tiến hành đô thị hóa thu hút người dân các nơi di cư tới, nhưng thực tế, kỉ cương phép nước thời đó vẫn được giữ vững, văn hóa của người Tràng An không vì thế mà bị mai một, thậm chí nó ngày càng được củng cố, hoàn thiện thêm lên. Trên thế giới cũng vậy, có rất nhiều thành phố đa sắc tộc, nhưng họ vẫn giữ được những nét riêng, không thể trộn lẫn. Trong thời đại toàn cầu hóa, bản sắc bao giờ cũng hài hòa với sự đa dạng. Việc một tờ báo đăng bài có tính kì thị người tỉnh ngoài theo tôi là một hành vi phản văn hóa, đi ngược với xu thế chung của thời đại cần phải được khắc phục sớm.
Nhìn từ góc độ văn hóa, thông tin bài báo đưa ra có ảnh hưởng tới tình thần đoàn kết cộng đồng không, thưa ông?
- Tôi có thể khẳng định ngay rằng, người Việt Nam nói chung, những cư dân đang sống và làm việc tại Hà Nội nói riêng luôn mang trong mình tình yêu đất nước, tình yêu con người vô bờ bến. Không một cá nhân hay một thế lực nào có thể hủy hoại tinh thần, tình cảm đoàn kết đó được. Tuy nhiên trong một chừng mực nào đó, bài viết sẽ tác động đến nhận thức của một số người khiến họ có cái nhìn thiếu thiện cảm đối với người tỉnh ngoài, nhưng đây chỉ là thiểu số. Đa số vẫn đang ngày đêm sát cánh cùng nhau xây dựng Thủ đô ngày càng tốt đẹp hơn
Có ý kiến cho rằng bài báo đưa quan điểm một người để “bôi nhọ, nói xấu” một nhóm, một cộng đồng. Quan điểm của ông thế nào?
- Bài báo viết rằng người tỉnh lẻ đang “bôi bẩn” hình ảnh Hà Nội, sao ta không lật ngược lại rằng, những người nông dân khi còn ở quê đa phần đều thật thà chất phác, họ chỉ bị thay đổi khi lên thành phố sống và làm việc. Vậy có phải họ đã bị người thành thị làm cho “tha hóa”? Thực ra thì, người dân ở đâu và vào thời nào cũng thế thôi, đều mong muốn có được đời sống yên ổn, lương thiện. Người dân nếu có bị biến chất phần nhiều là do cung cách quản lí xã hội của chính quyền. Khi cái nóc nhà bị thủng lại gặp trời mưa thì đừng hi vọng nền nhà khô ráo. Cha mẹ hư đốn thì con cái khó mà tử tế được, nhưng đôi khi những đứa trẻ ngoan ngoãn lại có sức cảm hóa rất lớn đối với người làm cha làm mẹ không ra gì. Chúng ta chưa nên qui kết việc đăng bài của tờ báo này là hành vi bôi nhọ, nói xấu cộng đồng, tất cả có lẽ chỉ nhằm thu hút sự truy cập của bạn đọc, gây sự chú ý của dư luận đối với trang báo mà thôi. Khi các tờ báo càng cạnh tranh khốc liệt thì càng dễ sa đà vào những nội dung “rẻ tiền”. Điều này có thể hiểu và thông cảm được!
Trên quan điểm của người nghiên cứu báo chí, ông có thể chia sẻ kinh nghiệm gì về tác nghiệp và chọn đề tài đăng tải?
- Như trên đã nói, báo chí là cơ quan ngôn luận của số đông, nên trước hết nó phải phục vụ cộng đồng. Báo chí không chỉ có nhiệm vụ thông tin mà nó còn là diễn đàn để người đọc bày tỏ tình cảm, chính kiến của mình. Chính vì vậy, mỗi nhà báo khi chọn đề tài để tác nghiệp và đăng tải, trước hết phải tự đặt ra những tình huống giả định, bài viết đó có phục vụ những đòi hỏi tốt đẹp của người dân không, nó có làm cho con người sống tốt hơn không, tất cả có nhằm phục vụ sự phát triển đất nước, gìn giữ vốn văn hóa của ông cha để lại không? Nói cách khác, người làm báo giỏi phải đo được hiệu ứng cả mặt xấu lẫn mặt tốt của mỗi bài báo. Nếu cẩn trọng như vậy, chắc chắn những bài kiểu như "Cánh sống của người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội" sẽ không còn đất sống
Xin cảm ơn ông!
HỒNG CHUYÊN
(Thực hiện)

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Còn kinh hơn nhiều


-       Nhà bác dạo này có còn thuê người giúp việc không?
-       Không, trước đây đứa con dâu sinh cháu, thằng chồng nó lại công tác xa, nhà  neo người nên tôi thuê người giúp việc mấy tháng. Giờ đứa cháu nội đã cứng cáp rồi thì thôi, tiền đâu thuê mãi được
-       Có người giúp việc cũng đỡ đần được khối việc, bác mới có thời gian ra công viên đánh cờ được chứ
-       Nhưng tốn kém lắm, tìm được người biết việc còn đỡ, chẳng may vớ phải đứa ngu đần, lười biếng, ăn xong nó cứ ngồi ở góc nhà giương mắt nhìn mình trừng trừng, có mà hết hơi
-       Thuê một người đã thấy đau đầu như thế, vậy mà gần đây, theo thống kê, có xã người dân phải cáng gần 5 trăm “đầy tớ” không biết còn khốn khổ khốn nạn đến đâu?
-       Nông dân đa phần là nghèo hoặc vừa thoát nghèo, tiền đâu thuê “đầy tớ”?
-        “Đầy tớ” ở đây chính là các “quan” xã. Người dân phải è cổ ra nộp các loại thuế, phí để trả lương cho các “Osin cao cấp” này
-       Cái đám này lương đâu có cao, mỗi người nhận được vài triệu đồng một tháng chứ mấy?
-       Danh nghĩa là thế, nhưng bổng lộc mới nhiều. Chẳng thế mà có chuyện “đầy tớ” xã cưỡi Lexus đi làm, kẻ thì chơi mỗi ván cờ hàng tỷ đồng, người lại có trang trại rộng hàng chục hecta, riêng tường bao xung quanh bằng thu nhập của cả xã trong vài năm
-       Họ làm gì mà giàu thế nhỉ?
-       Bòn rút từ các “ông chủ” chứ lấy ở đâu, có thế mà cũng hỏi
-       Ở xã còn thế, “đầy tớ” cấp huyện, cấp tỉnh chắc còn kinh hơn nhiều, bác nhỉ
    Cận

Sợ nhất bị đánh trộm


-       Dạo này không thấy bác lên sân thượng tập võ, lại thấy ra công viên chạy lúc sáng sớm, chắc đang “tăm tia” bà nào phải không
-       Bậy nào, ngần này tuổi còn “xí xớn” có mà đi Đài Hóa thân hoàn vũ sớm. Mấy chục năm theo nghiệp võ mà có tự bảo vệ được bản thân đâu, toàn bị thiên hạ đánh cho te tua thôi
-       Giỏi võ như bác thì ai dám bắt nạt chứ?
-       Võ sư nào cũng sợ bị đánh trộm sau lưng, như vụ tăng “trộm” giá điện vừa rồi chẳng hạn, cả nước bị đo ván chứ riêng gì tôi
-       Thời buổi khó khăn, mọi thứ đều phải giảm giá để kích cầu, sao ngành điện lại đi ngược xu thế chung nhỉ?
-       Đấy là cái thói ngang ngược của mấy tay độc quyền, tăng thế chứ tăng nữa mọi người vẫn phải chấp nhận
-       Gần đây hàng chục nghìn doanh nghiệp đã phải nộp đơn xin phá sản, giờ thêm cú đánh này nữa, nền kinh tế khó mà gượng dậy được
-       Những “đứa con hư” có mấy khi quan tâm đến cha mẹ đang gặp khốn khổ. Ngành điện dường như chỉ biết yêu bản thân mình thôi, “sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi” mà
-       Vậy phải làm thế nào bây giờ?
-       Tôi quay ra học chạy là để khi điện tăng giá tôi chạy sang dùng bếp gas, than tổ ong, thắp sáng bằng nến, dầu hỏa
-       Chạy đâu cho khỏi nắng, rồi hàng loạt thứ sẽ tăng theo cho mà xem
-       Hàng hóa tăng giá là chuyện bình thường nhưng nên công khai để bà con chuẩn bị tinh thần, chớ nên tăng “trộm” như ngành điện, tôi thấy nó cứ hèn hèn thế nào ấy
    Cận