Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Tốn sắt thép


 Làm thế nào để hết ngu hả bác?
-       Thì phải học, đọc sách nhiều vào. Chịu khó đi du lịch cũng tốt, các cụ vẫn có câu “đi một ngày đàng học một sàng khôn” mà.
-       Nếu đã trải qua tất cả những cái đó rồi mà vẫn ngu thì sao?
-       Thì yêu nhiều vào. Phụ nữ là một pho sách bí ẩn có người đàn ông nào trên đời khám phá được hết đâu.
-       “Đát” của tôi đã hết từ lâu, còn bà nào ngó ngàng đến nữa chứ.
-       Ừ nhỉ. Vậy những người đang gần đất xa trời như bác muốn “thoát dốt” để làm gì?
-       Tôi muốn học để khi sang thế giới bên kia, Diêm vương có hỏi gì thì còn biết mà trả lời, may ra còn được cất nhắc. Tôi nghĩ, dù có ở dưới địa ngục, người có chữ chắc cũng sẽ được coi trọng.
-       Biết lo xa như thế là tốt. Tôi biết một “chiêu” có thể giúp bác hết ngu, nhưng phải rất liều lĩnh, dũng cảm mới được
-       Đằng nào cũng sắp xuống lỗ rồi, bác nói cho tôi biết đi, gian khổ, khó khăn, tốn kém mấy tôi cũng chịu được.
-       Vừa rồi có một thầy giáo ở Đắc Lắc nhận thấy mình kém hiểu biết nên đã tự đóng 5 cái đinh lên đỉnh đầu với mong muốn hết ngu, bác thử làm thế xem sao.
-       Ối giời, cái này khó đây. Thế anh này có khôn ngoan ra được tí nào không?
-       Ai mà biết được. Nghe nói, sau khi đóng đinh vào đầu, anh này rất hay làm thơ, soạn giáo trình khá chuẩn.
-       Sao không cử mấy tay chuyên soạn sách giáo khoa lên đó học hỏi kinh nghiệm nhỉ?
-       Người ta còn trẻ, đầu óc còn mở mang được, chứ nhiều giáo sư nhà mình bảo thủ, đầu óc thâm căn cố đế lắm, có đóng xà beng vào cũng chẳng ăn thua đâu, chỉ tốn sắt thép của xã hội thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét