-
Chuyến đi mấy tỉnh miền Trung vừa rồi của bác có
gì hay ho không?
-
Cũng không được vui cho lắm bởi thấy đồng bào
mình trong đó còn nghèo quá, nhiều gia đình vẫn phải ăn độn khoai sắn.
-
Có khi người ta giả nghèo giả khổ để tiết kiệm
tiền mua đất xây biệt thự cũng nên?
-
Bác cứ móc máy làm gì, nhiều người nghèo thật,
nghèo không thể tưởng tượng được nhưng nhân cách của họ thật đáng trân trọng.
-
Đã nghèo là đi đôi với hèn, nghèo mà tốt bụng
tôi chẳng tin.
-
Hôm vừa rồi có người phụ nữ ở thôn Đại Lự, xã Hồng
Lộc huyện Lộc Hà tỉnh Hà Tĩnh nhặt được chiếc ví đã chạy đôn chạy đáo nửa ngày
trời tìm người đánh rơi trả lại, thật đáng quí.
-
Chắc trong ví không có tiền chỉ có giấy tờ nên
người đó tìm bằng được người mất để đòi tiền chuộc chứ gì?
-
Trong ví có 3,7 triệu đồng cùng chiếc điện thoại
đắt tiền bác ạ.
-
Có ai nhìn thấy nên không “nuốt” trôi đành phải
trả lại, tôi lạ gì.
-
Lúc bà ấy nhặt được chiếc ví, trên đường không một
bóng người.
-
Vậy gia cảnh bà này cũng khá, không cần đến mấy
đồng bạc lẻ.
-
Bác toàn suy diễn linh tinh. Chồng bà ấy đau yếu,
lại đang nuôi hai đứa con học đại học, lấy đâu ra mà giàu. Giàu tiền mà thiếu
lòng nhân ái, để thiên hạ coi thường thì giàu làm gì.
-
Gớm sao hôm nay triết lí ghê thế, tôi đùa ấy mà.
Cận
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét